Anh này, sau này nếu chúng mình yêu nhau, có thể đừng để relationship được không, cũng đừng đăng hình kèm theo những dòng quá đường mật?
Em có thể là đứa lung tung trong việc sử dụng FB,như đăng các tâm trạng của mình, hay nói về cái này cái kia. Nhưng với chuyện của em và anh, ngoại trừ bạn thân ra em không muốn ai biết cả! Em thấy có nhiều cặp khi yêu nhau thì để relationship, post ảnh đầy yêu thương, chia xa thì xóa ảnh, bỏ relationship. Lúc giận cũng đăng cái này cái kia, lúc hạnh phúc cũng đăng cái kia cái này. Cảm giác yêu nhau trên FB rồi xô nhau cũng trên facebook, lúc đầy ngưỡng mộ, lúc thật thảm thương, bạn bè của họ, có thể thông cảm, nhưng những người quen biết sơ sơ, liệu có thông cảm không? Thế giới này có nhiều người ác ý lắm, họ có thể động viên là không sao đâu, nhưng ai biết được họ có bĩu môi ra dè bỉu hay không?
Anh biết không, em có quen một cậu bạn. Khi bọn em còn học cùng trường, cậu ấy quen một cô bé, ngày nào cũng có những status ngọt ngào dành cho cô bé đó trên FB, rồi thì họ chia tay, cô bé ấy thỉnh thoảng đăng status về cảm giác của mình, còn cậu bạn ấy đã unfriend với em, lý do thì là em nói ở trên đó, em hay đăng status nhảm quá đó mà.. Nhưng em ngạc nhiên hơn là, gần đây, tình cờ em gặp lại cậu bạn ấy, cậu ta tay trong tay với một cô bạn, cùng tuổi, rồi hôm qua, em thấy hình của cậu ta với cô bạn đó, hạnh phúc lắm! Bạn bè thì chúc phúc cho cậu ấy, nhưng còn một số người, bao gồm cả em, chỉ thấy buồn cười cái sự phô diễn của cậu bạn đó!
Em không muốn như họ, em chỉ muốn anh và em cảm nhận là đủ, không cần phải khoe ra cho thiên hạ rằng tôi có người yêu.
Và em cũng chỉ cần khi ai đó hỏi anh em là ai, anh trả lời nhẹ nhàng rằng: "Ừ, đó là cô gái của tôi!" và có thể cùng em làm những điều điên khùng giữa phố đông người mà không hề ngại ngùng. Đó mới làtình yêu thực sự,những lời nói đầu môi, rồi gió cũng sẽ thổi đi mất anh à!
Ai yêu nhau mà chẳng muốn bền lâu hả anh? Nhưng lỡ, em nói lỡ thôi nhé, mình chia xa, em cũng sẽ chả đủ can đảm như họ đâu, gỡ relationship rồi xóa ảnh. Thậm chí là nói kiểu trách móc anh một cách hàm ý trên FB đâu.Thế nên anh à, bọn mình đừng yêu nhau kiểu FB như bọn họ nhé! Hãy cứ yêu nhau âm thầm, nhẹ nhàng mà sâu lắng anh nhé!
Vlog tổng hợp những câu truyện về tình yêu hay, có ý nghĩa, cảm động, bên cạnh đó là những câu truyện về gia đình, tâm sự...
Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014
Anh đã giết em và giết luôn con anh rồi
Vì lời hứa hôn từ 2 gia đình , vì là 1 đứa con gái ngoan biết hiếu thảo với cha mẹ . Nó buộc phải lấy anh , 1 người nó chưa từng quen biết ngay cả gặp mặt cũng không . Nó lấy anh vì sự sắp đặt của 2 gia đình , nó lấy anh vì mẹ anh đã giúp gia đình nó rất nhiều . Cuộc hôn nhân này được coi như 1 sự trao đổi giữa nó và gia đình .
Cái ngày nó được gả về gia đình chồng cũng đến , cái ngày này đối với những người khác là hạnh phúc nhưng đối với nó thật cay đắng . Lễ cưới được diễn ra , cuối cùng thì nó cũng biết chồng nó là 1 người như thế nào . Nhìn anh có vẻ rất ga lăng và có tính ăn chơi , khuôn mặt anh rất đẹp , nhìn anh có thể nói rằng anh là 1 dân chơi giàu có .
Lần đầu tiên nó nhìn anh , nó không ngờ chồng của nó là 1 người đẹp trai và phong độ như vậy . Nhưng đối với anh , lần đầu tiên anh nhìn nó với cặp mắt lạnh lùng và khinh thường , thậm chí là nhìn anh có vẻ ghét nó. Anh ghét nó vì mẹ anh bắt anh phải lấy 1 người con gái mà anh không hề quen biết , vì nó mà ngày tháng ăn chơi quậy phá của anh đã chấm dứt , vì nó mà anh trở thành 1 người đã có vợ .
Từ ngày nó về làm dâu nhà anh , nó chưa hề nở 1 nụ cười , nếu nó có cười chỉ là 1 nụ cười gượng . Mẹ anh rất thương nó , bà thương nó vì nó là 1 đứa con gái hiền lành , đảm đang . Từ ngày làm vợ anh , nó chưa bao giờ xài tiền của mẹ anh cho . Mỗi ngày nó đi làm thêm kiếm tiền , nó muốn xài cái đồng tiền chính nó tạo ra. Anh lấy nó , nó trở thành vợ anh , nhưng nó chưa bao giờ là người đàn bà của anh . Anh đối xử với nó rất tệ , nó phải chịu đựng sự hành hạ của anh. Anh ghét nó , anh ghét cái sự im lặng của nó , anh ghét cái cách chịu đựng của nó mỗi khi anh hành hạ nó , điều mà anh muốn ở nó là chủ động kí vào đơn li dị vì làm như vậy nó và anh đều tự do .
Rồi 1 hôm anh nhậu say be bét về , nó ngồi trong phòng đọc sách và đợi anh . Nó thấy anh say quá , nó dìu anh lên giường nằm nghỉ. Đột nhiên anh ngồi dậy , anh đè nó ra rồi hôn nó tới tấp , nó vùng vẫy , mặc cho nó vùng vẫy , anh cởi hết đồ của nó ra. Qua đêm nay , nó đã trở thành người đàn bà của anh . Nó cứ tưởng qua đêm đó anh sẽ thương yêu và đối xử tốt với nó , nhưng nó đã lầm , anh vẫn thờ ơ và lạnh nhạt với nó. Anh coi nó như 1 món đồ chơi khi ở nhà , anh thích thì chơi chán thì bỏ đi ra ngoài tìm thú vui khác .
Rồi mẹ anh đột nhiên mất , anh cảm thấy ghét nó hơn , anh luôn cho rằng từ ngày cưới nó về chẳng có gì tốt đẹp , nó mang lại xui xẻo cho anh . Anh luôn hành hạ nó và đánh đập nó nhiều hơn kể từ khi mẹ anh mất đi . Nhưng mỗi lần đánh nó xong , anh thấy nó đau đớn , anh thấy tội nghiệp nó và trong lòng có chút thương xót. Anh nghĩ rằng đó chỉ là lòng thương hại anh dành cho nó khi thấy nó đau .
Chớp mắt , nó sống với anh đã được 1 năm . Mà nó cũng giỏi chịu đựng thật , nó sống với anh chỉ có hành hạ và đánh đập chưa hề có sự hạnh phúc. Anh vẫn luôn hành hạ nó , anh đem nó ra làm vật đáp ứng nhu cầu tình dục khi ở nhà . Rồi có 1 ngày nó cảm thấy trong người khó chịu , nó đoán là mình đã có thai . Nó 1 mình đi khám , kết quả đúng như nó đoán . Nó đã có thai gần 2 tháng , cái thai của nó rất yếu nhưng tồn tại đến bây giờ là sự may mắn . Nó vui lắm , nó cầm tờ giấy xét nghiệm trong tay mà miệng cứ cười hạnh phúc . Nó muốn chạy về nhà thật nhanh , đợi anh đi làm về và thông báo cho anh biết anh sắp làm cha. Nghĩ đến điều đó nó thấy vui và sung sướng .
Nó về nhà , hôm nay khác với mọi ngày , hôm nay anh về sớm hơn nó nghĩ. Nhưng nó không thấy anh chỉ thấy đôi dép của anh và của 1 người lạ ở ngoài cửa . Nó đi lên lầu , cửa phòng mở he hé , tay nó có vẻ hơi run , nó mở cửa phòng ra . Trời ơi ! Cái cảnh nó không nên thấy đang diễn ra trước mặt nó , anh đang làm tình với 1 người phụ nữ . Tim nó đau thắt , cổ họng nó nghẹn ngào và gào thét lên :
- Đồ khốn !!!!!
Anh giật mình nhìn nó , dừng hẳn lại cái việc dơ bẩn đang làm , anh có vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy nó , nó nhìn anh với cặp mắt đau đớn rồi định bỏ chạy , anh gằn giọng lớn tiếng :
-Cô đứng lại đó ! Chờ tôi chút !
Nó đứng ngoài phòng đợi anh , người phụ nữ bước ra khỏi phòng và nhìn nó với cặp mắt khinh thường rồi bỏ ra về . Có lẽ nó quá hiền , có lẽ nó quá giỏi chịu đựng trước hành động của anh. Anh bước ra rồi dùng tay nắm tóc nó lôi thẳng vào phòng. Anh đánh nó tới tấp , anh gằn giọng nói :
- Ai cho cô có quyền chửi tôi , chó chết ! Cô có quyền gì mà chửi tôi?
Giọng nó kêu lên đau đớn :
- Dừng lại đi ! Đau quá ! Đau ! Đau !
Nó cố gắng vùng dậy rồi bỏ chạy để bảo vệ đứa con trong bụng nó , đôi tay mạnh mẽ của anh kéo nó lại , anh lỡ tay xô mạnh nó vào bàn , bụng của nó đập vào cạnh bàn , khiến nó kêu đau thảm thiết , tiếng la đau của nó không nên thành câu :
- Aaaaa ! Đau, đau ! Anh giết con anh rồi !
Nó té xuống , nằm bẹp dưới đất , tay cố gắng chống xuống đất để ngồi dậy , nó đau quá , không còn sức để ngồi dậy nữa . Đứa con trong bụng mất rồi , nó chảy rất nhiều máu . Anh nhìn nó bị chảy máu , anh ngỡ ngàng câu nói vừa nãy của nó . Anh chạy tới đỡ nó ngồi dậy , máu ra nhiều quá , anh không biết chuyện gì xảy ra với nó , tiếng nó kêu đau thảm thiến anh cảm thấy xót xa và thương nó. Anh đưa nó đi cấp cứu , người ta đưa nó vào phòng cấp cứu. Anh ngồi ở ngoài vò đầu bứt tóc suy nghĩ về câu nói hồi nãy của nó , anh không hiểu câu nói đó của nó . Điều anh lo lằng nhất bây giờ là nó , anh sợ nó xảy ra chuyên gì lúc đó anh có hối hận cũng không kịp . Đợi 1 hồi lâu , bác sĩ bước ra , anh chạy tới và hỏi bác sĩ:
- Cô ấy sao rồi ? Có bị gì không ?
Bác sĩ lắc đầu và nhẹ giọng trả lời anh :
- Vì va đập quá mạnh nên đứa bé không thể giữ lại được , còn cô ấy thì nguy cơ sống rất ít , bị mất quá nhiều máu . Cô ấy giờ rất yếu , anh có thể vào nhìn lần cuối .
Anh rất bàng hoàng khi nghe xong những câu nói của bác sĩ. Anh không ngờ chính tay anh giết chết con và vợ của mình . Anh chạy vào nhìn mặt nó , khuôn mặt nhợt nhạt quá , đôi mắt của nó nhắm nghiền . Điều anh muốn bây giờ là nó mở mắt ra nhìn anh lần cuối . Đôi bàn tay anh nắm chặt tay nó, nước mắt anh đã thật sự rơi vì nó. Giọng anh thều thào bên tai nó :
- Cô tỉnh dậy đi , bây giờ tôi rất sợ mất cô , cô mở mắt ra đi , mở mắt ra nhìn tôi đi ! 1 lần thôi , tôi xin cô đó !
Nó không trả lời , đôi mắt cứ nhắm . Bỗng có 1 tiếng nghe thật điếng tai :
- Títttttttttttttttttttttttttttt tttttttttt !!!!!!!!!
Nó đã đi rồi , ngay cả mở mắt ra nhìn anh lần cuối nó cũng không thể . Nó ra đi với đứa con trong bụng , có lẽ nó và con sẽ được bình yên ở nơi nào đó . Nó đi chỉ để lại cho anh nỗi ân hận và nỗi đau nó dành cho anh không bao giờ anh có thể quên được . Có lẽ kiếp này anh chỉ mãi nhớ tới nó và chỉ có 1 mình nó là vợ .
ANH THẬT SỰ MẤT EM RỒI !
Cái ngày nó được gả về gia đình chồng cũng đến , cái ngày này đối với những người khác là hạnh phúc nhưng đối với nó thật cay đắng . Lễ cưới được diễn ra , cuối cùng thì nó cũng biết chồng nó là 1 người như thế nào . Nhìn anh có vẻ rất ga lăng và có tính ăn chơi , khuôn mặt anh rất đẹp , nhìn anh có thể nói rằng anh là 1 dân chơi giàu có .
Lần đầu tiên nó nhìn anh , nó không ngờ chồng của nó là 1 người đẹp trai và phong độ như vậy . Nhưng đối với anh , lần đầu tiên anh nhìn nó với cặp mắt lạnh lùng và khinh thường , thậm chí là nhìn anh có vẻ ghét nó. Anh ghét nó vì mẹ anh bắt anh phải lấy 1 người con gái mà anh không hề quen biết , vì nó mà ngày tháng ăn chơi quậy phá của anh đã chấm dứt , vì nó mà anh trở thành 1 người đã có vợ .
Từ ngày nó về làm dâu nhà anh , nó chưa hề nở 1 nụ cười , nếu nó có cười chỉ là 1 nụ cười gượng . Mẹ anh rất thương nó , bà thương nó vì nó là 1 đứa con gái hiền lành , đảm đang . Từ ngày làm vợ anh , nó chưa bao giờ xài tiền của mẹ anh cho . Mỗi ngày nó đi làm thêm kiếm tiền , nó muốn xài cái đồng tiền chính nó tạo ra. Anh lấy nó , nó trở thành vợ anh , nhưng nó chưa bao giờ là người đàn bà của anh . Anh đối xử với nó rất tệ , nó phải chịu đựng sự hành hạ của anh. Anh ghét nó , anh ghét cái sự im lặng của nó , anh ghét cái cách chịu đựng của nó mỗi khi anh hành hạ nó , điều mà anh muốn ở nó là chủ động kí vào đơn li dị vì làm như vậy nó và anh đều tự do .
Rồi 1 hôm anh nhậu say be bét về , nó ngồi trong phòng đọc sách và đợi anh . Nó thấy anh say quá , nó dìu anh lên giường nằm nghỉ. Đột nhiên anh ngồi dậy , anh đè nó ra rồi hôn nó tới tấp , nó vùng vẫy , mặc cho nó vùng vẫy , anh cởi hết đồ của nó ra. Qua đêm nay , nó đã trở thành người đàn bà của anh . Nó cứ tưởng qua đêm đó anh sẽ thương yêu và đối xử tốt với nó , nhưng nó đã lầm , anh vẫn thờ ơ và lạnh nhạt với nó. Anh coi nó như 1 món đồ chơi khi ở nhà , anh thích thì chơi chán thì bỏ đi ra ngoài tìm thú vui khác .
Rồi mẹ anh đột nhiên mất , anh cảm thấy ghét nó hơn , anh luôn cho rằng từ ngày cưới nó về chẳng có gì tốt đẹp , nó mang lại xui xẻo cho anh . Anh luôn hành hạ nó và đánh đập nó nhiều hơn kể từ khi mẹ anh mất đi . Nhưng mỗi lần đánh nó xong , anh thấy nó đau đớn , anh thấy tội nghiệp nó và trong lòng có chút thương xót. Anh nghĩ rằng đó chỉ là lòng thương hại anh dành cho nó khi thấy nó đau .
Chớp mắt , nó sống với anh đã được 1 năm . Mà nó cũng giỏi chịu đựng thật , nó sống với anh chỉ có hành hạ và đánh đập chưa hề có sự hạnh phúc. Anh vẫn luôn hành hạ nó , anh đem nó ra làm vật đáp ứng nhu cầu tình dục khi ở nhà . Rồi có 1 ngày nó cảm thấy trong người khó chịu , nó đoán là mình đã có thai . Nó 1 mình đi khám , kết quả đúng như nó đoán . Nó đã có thai gần 2 tháng , cái thai của nó rất yếu nhưng tồn tại đến bây giờ là sự may mắn . Nó vui lắm , nó cầm tờ giấy xét nghiệm trong tay mà miệng cứ cười hạnh phúc . Nó muốn chạy về nhà thật nhanh , đợi anh đi làm về và thông báo cho anh biết anh sắp làm cha. Nghĩ đến điều đó nó thấy vui và sung sướng .
Nó về nhà , hôm nay khác với mọi ngày , hôm nay anh về sớm hơn nó nghĩ. Nhưng nó không thấy anh chỉ thấy đôi dép của anh và của 1 người lạ ở ngoài cửa . Nó đi lên lầu , cửa phòng mở he hé , tay nó có vẻ hơi run , nó mở cửa phòng ra . Trời ơi ! Cái cảnh nó không nên thấy đang diễn ra trước mặt nó , anh đang làm tình với 1 người phụ nữ . Tim nó đau thắt , cổ họng nó nghẹn ngào và gào thét lên :
- Đồ khốn !!!!!
Anh giật mình nhìn nó , dừng hẳn lại cái việc dơ bẩn đang làm , anh có vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy nó , nó nhìn anh với cặp mắt đau đớn rồi định bỏ chạy , anh gằn giọng lớn tiếng :
-Cô đứng lại đó ! Chờ tôi chút !
Nó đứng ngoài phòng đợi anh , người phụ nữ bước ra khỏi phòng và nhìn nó với cặp mắt khinh thường rồi bỏ ra về . Có lẽ nó quá hiền , có lẽ nó quá giỏi chịu đựng trước hành động của anh. Anh bước ra rồi dùng tay nắm tóc nó lôi thẳng vào phòng. Anh đánh nó tới tấp , anh gằn giọng nói :
- Ai cho cô có quyền chửi tôi , chó chết ! Cô có quyền gì mà chửi tôi?
Giọng nó kêu lên đau đớn :
- Dừng lại đi ! Đau quá ! Đau ! Đau !
Nó cố gắng vùng dậy rồi bỏ chạy để bảo vệ đứa con trong bụng nó , đôi tay mạnh mẽ của anh kéo nó lại , anh lỡ tay xô mạnh nó vào bàn , bụng của nó đập vào cạnh bàn , khiến nó kêu đau thảm thiết , tiếng la đau của nó không nên thành câu :
- Aaaaa ! Đau, đau ! Anh giết con anh rồi !
Nó té xuống , nằm bẹp dưới đất , tay cố gắng chống xuống đất để ngồi dậy , nó đau quá , không còn sức để ngồi dậy nữa . Đứa con trong bụng mất rồi , nó chảy rất nhiều máu . Anh nhìn nó bị chảy máu , anh ngỡ ngàng câu nói vừa nãy của nó . Anh chạy tới đỡ nó ngồi dậy , máu ra nhiều quá , anh không biết chuyện gì xảy ra với nó , tiếng nó kêu đau thảm thiến anh cảm thấy xót xa và thương nó. Anh đưa nó đi cấp cứu , người ta đưa nó vào phòng cấp cứu. Anh ngồi ở ngoài vò đầu bứt tóc suy nghĩ về câu nói hồi nãy của nó , anh không hiểu câu nói đó của nó . Điều anh lo lằng nhất bây giờ là nó , anh sợ nó xảy ra chuyên gì lúc đó anh có hối hận cũng không kịp . Đợi 1 hồi lâu , bác sĩ bước ra , anh chạy tới và hỏi bác sĩ:
- Cô ấy sao rồi ? Có bị gì không ?
Bác sĩ lắc đầu và nhẹ giọng trả lời anh :
- Vì va đập quá mạnh nên đứa bé không thể giữ lại được , còn cô ấy thì nguy cơ sống rất ít , bị mất quá nhiều máu . Cô ấy giờ rất yếu , anh có thể vào nhìn lần cuối .
Anh rất bàng hoàng khi nghe xong những câu nói của bác sĩ. Anh không ngờ chính tay anh giết chết con và vợ của mình . Anh chạy vào nhìn mặt nó , khuôn mặt nhợt nhạt quá , đôi mắt của nó nhắm nghiền . Điều anh muốn bây giờ là nó mở mắt ra nhìn anh lần cuối . Đôi bàn tay anh nắm chặt tay nó, nước mắt anh đã thật sự rơi vì nó. Giọng anh thều thào bên tai nó :
- Cô tỉnh dậy đi , bây giờ tôi rất sợ mất cô , cô mở mắt ra đi , mở mắt ra nhìn tôi đi ! 1 lần thôi , tôi xin cô đó !
Nó không trả lời , đôi mắt cứ nhắm . Bỗng có 1 tiếng nghe thật điếng tai :
- Títttttttttttttttttttttttttttt
Nó đã đi rồi , ngay cả mở mắt ra nhìn anh lần cuối nó cũng không thể . Nó ra đi với đứa con trong bụng , có lẽ nó và con sẽ được bình yên ở nơi nào đó . Nó đi chỉ để lại cho anh nỗi ân hận và nỗi đau nó dành cho anh không bao giờ anh có thể quên được . Có lẽ kiếp này anh chỉ mãi nhớ tới nó và chỉ có 1 mình nó là vợ .
ANH THẬT SỰ MẤT EM RỒI !
Chuyện tình chàng câm và cô gái đã có chồng
Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.
Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là "Gã câm".
Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.
Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.
Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!
_Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! - Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.
Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.
_Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!
Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!
Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.
_Anh câm này, sao anh không có tên? - Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.
Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy " tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu".
_Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! - Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì - À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!
Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.
Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.
_Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!
Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!
Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.
_Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?
Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.
Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.
Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.
_Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!
Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.
_Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.
Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.
_Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!
Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.
[...]
Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.
Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.
Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.
Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.
Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.
Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.
Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.
Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.
Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.
Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.
_Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!
Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:
_Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!
Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.
Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.
Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một - dịp - đặc - biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.
Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ "Anh yêu Em" nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?
Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn.
Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.
Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:
_Anh Kem ơi, em giết người rồi!
Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.
Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.
Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.
Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nơi rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.
Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ "Cả thế giới biết anh yêu em!"
Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là "Gã câm".
Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.
Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.
Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!
_Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! - Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.
Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.
_Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!
Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!
Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.
_Anh câm này, sao anh không có tên? - Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.
Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy " tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu".
_Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! - Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì - À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!
Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.
Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.
_Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!
Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!
Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.
_Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?
Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.
Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.
Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.
_Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!
Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.
_Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.
Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.
_Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!
Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.
[...]
Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.
Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.
Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.
Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.
Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.
Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.
Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.
Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.
Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.
Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.
_Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!
Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:
_Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!
Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.
Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.
Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một - dịp - đặc - biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.
Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ "Anh yêu Em" nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?
Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn.
Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.
Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:
_Anh Kem ơi, em giết người rồi!
Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.
Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.
Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.
Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nơi rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.
Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ "Cả thế giới biết anh yêu em!"
Nhật ký của mẹ bầu nghèo dành cho con
Bài viết này là những dòng Nhật ký cảm xúc của một mẹ bầu nghèo dành cho thiên thần bé nhỏ đang trong bụng, tuy chứa đầy lo toan nhưng cũng chan chứa tình yêu thương tha thiết.
***
Ngày… tháng… năm
Que thử thai hiện lên hai vạch. Bố lo lắng nhưng vẫn cố vui vẻ đùa: “Chắc phải đặt tên con là Lỡ em ạ”. Bố nói thế cũng có lý của bố vì bố mẹ chưa có kế hoạch sinh con. Bố mẹ mới kết hôn, kinh tế còn nhiều khó khăn lắm con ạ.
Thế nhưng sau những phút lo lắng, bối rối ban đầu, bố mẹ lại thấy hạnh phúc vô cùng vì con là của trời cho. Khó khăn một chút cũng không sao. Bố mẹ sẽ cố gắng làm thêm để có tiền chăm sóc con. Người ta mua sữa ngoại, sữa xách tay, bố mẹ nghèo, bố mẹ chỉ mua được sữa nội cho con. Một thoáng suy nghĩ xa xôi khiến mẹ cay cay khóe mắt. Từ bây giờ, những dòng Nhật ký của mẹ này sẽ viết dành cho con.
***
Ngày… tháng… năm
Bố mẹ không đi khám ngoài mà vào bệnh viện theo diện bảo hiểm. Một phần vì tiết kiệm cho khoản ngân sách quá đỗi eo hẹp của nhà mình, một phần vì bố mẹ không quan trọng con là trai hay gái. Với bố mẹ, miễn con mạnh khỏe, ngoan ngoãn là đủ rồi.
Dù con mới được vài tuần tuổi nhưng đêm nào, sau khi làm việc xong, bố cũng phải ghé bụng mẹ thì thầm: “Con yêu của bố ngoan nhé. Con khỏe mạnh nhưng không được quậy mẹ đâu đấy. Mẹ mà ốm là nguy lắm Con yêu ạ. Nhà mình nghèo, cả bố mẹ cật lực làm may ra mới đủ chăm sóc tốt cho con được”.
Không biết có phải do bố chăm chỉ năn nỉ hay không mà con ngoan lắm. Con chẳng khiến mẹ ốm, chẳng khiến mẹ nghén. Mang bầu con, mẹ dường như khỏe hơn, mẹ làm thêm được bao nhiêu là việc. Con đã truyền cho mẹ sinh lực phải không Con yêu?
***
Ngày… tháng… năm
Con mới 3 tháng tuổi trong bụng mẹ mà bố đã ngồi tính toán chi phí sinh nở, chi phí chăm sóc con. Mặc dù các khoản chi tiêu được đều bố liệt vào hạng “nhà nghèo” nhưng chúng vẫn khiến bố mẹ giật mình. Với tổng thu nhập của hai người chỉ ngót ngét 5 triệu, bố mẹ làm sao lo cho con được trong thời bão giá bây giờ.
Ngồi trong căn nhà đi thuê chật chội với giá thuê 1,2 triệu đồng/tháng, bố vắt óc ra nghĩ cách kiếm tiền. Vì năng lực có hạn, bố mẹ chẳng nghĩ ra cách gì khả dĩ, bố mẹ đành tiếp tục làm công việc của người lao động chân tay. Đó là dán vàng mã thuê. Một tuần khoảng 3 lần, bố bắt xe bus đi tận 20km về Thường Tín lấy hàng để rồi đêm đêm, bố mẹ thức tới tận 2 – 3 giờ sáng dán vàng mã.
Mỗi lần thấy mẹ khệ nệ thức khuya, bố rơm rớm nước mắt và chẳng bao giờ dám nhìn vào mắt mẹ. Mẹ biết bố khóc thương mẹ con mình nhưng mẹ lờ đi coi như không thấy. Biết làm sao đây, bố cố gắng, mẹ cũng phải cố gắng vì con đúng không nào?
Thù lao cho những đêm vất vả là khoảng 2 triệu đồng/tháng. Quá thấp phải không con nhưng nó cũng giúp cho bố mẹ tiết kiệm thêm được chút ít dành cho con chào đời.
***
Ngày… tháng… năm
Món ăn quen thuộc của bố bây giờ là mì tôm. Bố bắt mẹ ăn thật nhiều món bổ dưỡng để con khỏe. Vất vả, thiếu thốn là thế nhưng lạ kỳ thay, bố mẹ dường như ngày càng mạnh mẽ hơn. Có lẽ chính con đã truyền sức mạnh cho cả bố mẹ.
Vất vả, bận rộn là thế nhưng ngày nào bố mẹ cũng dành thời gian trò chuyện với con. Không biết con có hiểu những gì bố mẹ nói không nhưng thỉnh thoảng con hứng chí đạp mẹ thật mạnh khiến bố mẹ lại chảy nước mắt vì hạnh phúc.
***
Ngày… tháng… năm
Chỉ còn vài tuần nữa con chào đời. Bố mẹ lo lắm. Lúc thì lo không biết có mẹ tròn con vuông không, khi thì lo con có mạnh khỏe không. Nỗi lo vừa đi qua, bố mẹ lại hồi hộp chẳng biết con giống ai. Bao nhiêu câu hỏi dồn đến khiến tim mẹ đập nhanh hơn.
Sắp đến ngày sinh nên bố bắt mẹ hạn chế ra ngoài. Việc mua sắm đồ cho con một mình bố làm hết. Gọi là mua sắm cho oách chứ thật ra đồ của con hầu hết là đồ bố mẹ đi xin. Đi xin để lấy vía là một phần. Phần quan trọng hơn, bố mẹ muốn có nhiều tiền hơn nữa để lo cho con.
***
Ngày… tháng… năm
Hôm nay bố viết mấy dòng Nhật ký thay cho mẹ vì mẹ đang lăn lộn trong phòng chờ sinh. Mẹ trở dạ lâu rồi mà con cứng đầu chưa chịu ra. Bố lo lắng lắm. Cầu mong cho hai mẹ con bình an. Cầu mong cho thiên thần bé nhỏ đến với bố mẹ thật nhanh.
***
Ngày… tháng… năm
Que thử thai hiện lên hai vạch. Bố lo lắng nhưng vẫn cố vui vẻ đùa: “Chắc phải đặt tên con là Lỡ em ạ”. Bố nói thế cũng có lý của bố vì bố mẹ chưa có kế hoạch sinh con. Bố mẹ mới kết hôn, kinh tế còn nhiều khó khăn lắm con ạ.
Thế nhưng sau những phút lo lắng, bối rối ban đầu, bố mẹ lại thấy hạnh phúc vô cùng vì con là của trời cho. Khó khăn một chút cũng không sao. Bố mẹ sẽ cố gắng làm thêm để có tiền chăm sóc con. Người ta mua sữa ngoại, sữa xách tay, bố mẹ nghèo, bố mẹ chỉ mua được sữa nội cho con. Một thoáng suy nghĩ xa xôi khiến mẹ cay cay khóe mắt. Từ bây giờ, những dòng Nhật ký của mẹ này sẽ viết dành cho con.
***
Ngày… tháng… năm
Bố mẹ không đi khám ngoài mà vào bệnh viện theo diện bảo hiểm. Một phần vì tiết kiệm cho khoản ngân sách quá đỗi eo hẹp của nhà mình, một phần vì bố mẹ không quan trọng con là trai hay gái. Với bố mẹ, miễn con mạnh khỏe, ngoan ngoãn là đủ rồi.
Dù con mới được vài tuần tuổi nhưng đêm nào, sau khi làm việc xong, bố cũng phải ghé bụng mẹ thì thầm: “Con yêu của bố ngoan nhé. Con khỏe mạnh nhưng không được quậy mẹ đâu đấy. Mẹ mà ốm là nguy lắm Con yêu ạ. Nhà mình nghèo, cả bố mẹ cật lực làm may ra mới đủ chăm sóc tốt cho con được”.
Không biết có phải do bố chăm chỉ năn nỉ hay không mà con ngoan lắm. Con chẳng khiến mẹ ốm, chẳng khiến mẹ nghén. Mang bầu con, mẹ dường như khỏe hơn, mẹ làm thêm được bao nhiêu là việc. Con đã truyền cho mẹ sinh lực phải không Con yêu?
***
Ngày… tháng… năm
Con mới 3 tháng tuổi trong bụng mẹ mà bố đã ngồi tính toán chi phí sinh nở, chi phí chăm sóc con. Mặc dù các khoản chi tiêu được đều bố liệt vào hạng “nhà nghèo” nhưng chúng vẫn khiến bố mẹ giật mình. Với tổng thu nhập của hai người chỉ ngót ngét 5 triệu, bố mẹ làm sao lo cho con được trong thời bão giá bây giờ.
Ngồi trong căn nhà đi thuê chật chội với giá thuê 1,2 triệu đồng/tháng, bố vắt óc ra nghĩ cách kiếm tiền. Vì năng lực có hạn, bố mẹ chẳng nghĩ ra cách gì khả dĩ, bố mẹ đành tiếp tục làm công việc của người lao động chân tay. Đó là dán vàng mã thuê. Một tuần khoảng 3 lần, bố bắt xe bus đi tận 20km về Thường Tín lấy hàng để rồi đêm đêm, bố mẹ thức tới tận 2 – 3 giờ sáng dán vàng mã.
Mỗi lần thấy mẹ khệ nệ thức khuya, bố rơm rớm nước mắt và chẳng bao giờ dám nhìn vào mắt mẹ. Mẹ biết bố khóc thương mẹ con mình nhưng mẹ lờ đi coi như không thấy. Biết làm sao đây, bố cố gắng, mẹ cũng phải cố gắng vì con đúng không nào?
Thù lao cho những đêm vất vả là khoảng 2 triệu đồng/tháng. Quá thấp phải không con nhưng nó cũng giúp cho bố mẹ tiết kiệm thêm được chút ít dành cho con chào đời.
***
Ngày… tháng… năm
Món ăn quen thuộc của bố bây giờ là mì tôm. Bố bắt mẹ ăn thật nhiều món bổ dưỡng để con khỏe. Vất vả, thiếu thốn là thế nhưng lạ kỳ thay, bố mẹ dường như ngày càng mạnh mẽ hơn. Có lẽ chính con đã truyền sức mạnh cho cả bố mẹ.
Vất vả, bận rộn là thế nhưng ngày nào bố mẹ cũng dành thời gian trò chuyện với con. Không biết con có hiểu những gì bố mẹ nói không nhưng thỉnh thoảng con hứng chí đạp mẹ thật mạnh khiến bố mẹ lại chảy nước mắt vì hạnh phúc.
***
Ngày… tháng… năm
Chỉ còn vài tuần nữa con chào đời. Bố mẹ lo lắm. Lúc thì lo không biết có mẹ tròn con vuông không, khi thì lo con có mạnh khỏe không. Nỗi lo vừa đi qua, bố mẹ lại hồi hộp chẳng biết con giống ai. Bao nhiêu câu hỏi dồn đến khiến tim mẹ đập nhanh hơn.
Sắp đến ngày sinh nên bố bắt mẹ hạn chế ra ngoài. Việc mua sắm đồ cho con một mình bố làm hết. Gọi là mua sắm cho oách chứ thật ra đồ của con hầu hết là đồ bố mẹ đi xin. Đi xin để lấy vía là một phần. Phần quan trọng hơn, bố mẹ muốn có nhiều tiền hơn nữa để lo cho con.
***
Ngày… tháng… năm
Hôm nay bố viết mấy dòng Nhật ký thay cho mẹ vì mẹ đang lăn lộn trong phòng chờ sinh. Mẹ trở dạ lâu rồi mà con cứng đầu chưa chịu ra. Bố lo lắng lắm. Cầu mong cho hai mẹ con bình an. Cầu mong cho thiên thần bé nhỏ đến với bố mẹ thật nhanh.
Anh sẽ thay em sống hết quãng đời còn lại
Gặp lại em sau ba năm xa cách, em vẫn xinh tươi như thế. Em nhìn tôi mỉm cười. Tôi chợt có cảm giác em đã không còn là em ngày xưa của tôi nữa rồi.
Ngày xưa khi bên tôi em không mặc váy, không trang điểm. Tôi thắc mắc, em thẹn thùng trả lời.
“Em muốn anh yêu con người thật của em, dù em không xinh, không nữ tính như những cô gái nhà giàu mà anh từng gặp.”
Thế nhưng hôm nay tôi tình cờ nhìn thấy em tay trong tay cùng một người đàn ông trung niên giàu có, gương mặt khác đi phần nào vì lớp kem trang điểm, ánh mắt cũng sắc sảo hơn, cả cặp kính mà em đã từng nói với tôi đó là “vật bất ly thân” cũng không còn nữa.
Em thản nhiên vẫy tay chào hỏi khi nhìn thấy tôi, giới thiệu với người đàn ông kia tôi là bạn học cũ. “Bạn học cũ”, ba từ đó như nhát dao cứa vào tim tôi. Vậy hai năm yêu nhau tha thiết, em đã quên tất cả rồi sao?
Tôi như người ngây dại khi em nói lời tạm biệt rồi tiếp tục vui vẻ bên người tình. Em thoải mái lựa chọn lần lượt từ bộ quần áo này đến bộ trang sức khác, đều là những thứ đắt tiền. Em ngày xưa của tôi không phải thế……
Tặng em này!” Tôi đưa sợi dây chuyền có mặt hình trái tim cho em.
“Woa! Đẹp thật!” Em nâng niu cầm lấy. “Nhưng…chắc nó đắt tiền lắm phải không anh?”
” Đây là món quà đầu tiên anh tặng em, có đắt bao nhiêu cũng không sao mà. Để anh đeo cho em!”
Tôi cầm lấy sợi dây chuyền, vòng tay qua cổ em.
“Khoan đã…” Em bỗng ngăn tôi lại. ” Xin lỗi anh. Em không nhận đâu.”
“Sao vậy? Em không thích à?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Không phải. Em rất thích. Nhưng món quà đắt tiền như thế này em không dám nhận. Em không muốn sau này sẽ bị mọi người nghĩ không tốt về em. Anh hiểu chứ?”
Tôi chợt xúc động nhìn em, gật đầu rồi ôm em vào lòng. Khi chuẩn bị món quà này, tôi cứ nghĩ em sẽ thích lắm, sẽ ríu rít nhận quà, rồi thưởng cho tôi một nụ hôn như những cô gái tôi đã từng quen. Từ ngày đó, tôi chỉ tặng em những đóa hoa hồng mà em thích nhất, tuy đơn giản nhưng em đều vui vẻ nhận lấy, ánh mắt lúc nào cũng tràn đầy niềm hạnh phúc.
Vậy mà giờ đây, những thứ đắt tiền lại được em thích thú như thế.
Ba năm trước, tôi và em là một cặp trời sinh. Cả hai học cùng ngành, cùng lớp, nhưng tôi lớn hơn em hai tuổi. Lúc nhỏ, tôi phải học trễ hai năm vì căn bệnh tim quái ác cứ hoành hành. Đến bây giờ, căn bệnh đã giảm dần, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cảm thấy nó đau nhói. Cũng vì thế khi nhận được lời chia tay từ em, tôi đã phải nhập viện với nguy cơ căn bệnh có thể tái phát bất cứ lúc nào.
Từ lúc đó, em biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với em, tìm những người có liên quan đến em, thậm chí đến nhà tìm em nhưng vẫn không còn dấu vết của em nữa. Tôi cứ nghĩ rồi mai đây sẽ mãi mãi không còn gặp lại em, sẽ không còn em trong cuộc đời của tôi nữa.
Khi những hy vọng cuối cùng đã dập tắt, những gì liên quan đến em tôi đã dần dần xóa khỏi tâm trí, tôi nghe theo lời mẹ, chấp nhận đính hôn với một người con gái mà bà cho là tốt hơn em về mọi mặt. Nào ngờ em lại xuất hiện giữa lúc này.
Những kí ức từ từ hiện về trong tôi.
“Em ngồi đây được chứ?”
Tôi ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng ở góc quen thuộc trong một quán cafe mà ngày trước tôi và em thường đến. Chợt giọng nói của em vang lên, làm tôi sực tỉnh.
“Ơ…là em à?” Ánh mắt sắc sảo ấy nhìn tôi vẫn dịu dàng. “Ừm…em ngồi đi.”
Em nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi xuống rồi gọi ngay một tách cafe sữa nóng.
“Hôm trước gặp anh nhưng không nói chuyện nhiều được. Tình cờ gặp anh ở đây, anh không bận gì chứ?” Em nhìn tôi dò hỏi.
“Ừm…anh không bận. Thế hôm nay em không đi cùng…người yêu của em à?”
“Không! Em chia tay hắn rồi!”
Em vừa nói vừa thản nhiên khuấy tách cafe phục vụ vừa đem ra, sắc mặt vẫn không có chút gì thay đổi. Cứ như chuyện chia tay một người là quá đỗi quen thuộc đối với em.
“Tại sao lại chia tay? Anh thấy hai người rất vui vẻ mà!”
“Hì! Chỉ là bề ngoài thôi. Nhìn thấy hắn em đã muốn ói rồi. Đã vậy còn keo kiệt nữa chứ, những món quà hắn tặng em không có món nào là hàng thật! Hắn làm em bị bẽ mặt trước đám bạn thân. Loại như hắn không xứng đáng với em. Hi hi.”
Tôi lại bị em làm cho từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi không tin những lời vừa nói ra là từ chính em, cô gái ngây thơ, hồn nhiên ngày xưa của tôi. Tôi trố mắt nhìn, không biết nói gì nữa. Em thì vẫn cứ thong thả uống cafe.
“À, anh nè! Em nghe nói anh chuẩn bị đính hôn rồi phải không?”
“Ừm. Nhưng sao em lại biết?”
Ánh mắt em bỗng thay đổi. Tôi có cảm giác em đượm buồn nhìn tôi. Em nói thật khẽ.
“Chuyện gì về anh em đều biết. Chỉ có anh không hiểu em.”
“Em…”
“À, không có gì! Vậy chúc mừng anh nhé!” Em mỉm cười. ” Thôi, em phải về rồi. Em còn phải tìm người nào đó thay thế tên keo kiệt kia. Nếu không, em sẽ buồn chán đến chết thôi. Tạm biệt anh nhé!”
“Khoan đã!” Tôi ngăn em lại. “Đối với em, vật chất quan trọng đến thế sao?”
Em im lặng một lúc lâu rồi trả lời.
“Phải! Rất quan trọng.”
Tôi chỉ hy vọng em nói không, vậy mà em đành lòng trả lời như thế. Trong phút nóng giận, tôi nói với em.
“Em giỏi lắm. Thế thì từ hôm nay anh sẽ thay thế người đàn ông keo kiệt đó. Được chứ?”
Em mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Rồi lấy lại vẻ bình tĩnh, em hỏi.
“Anh đã đính hôn rồi mà?”
“Chẳng phải em chỉ thích vật chất thôi sao? Hay là…anh không đủ điều kiện?”
Em lại im lặng.
“Được thôi!”
Thế là từ ngày đó em trở thành người tình của tôi. Thời gian tôi bên cạnh em nhiều hơn hẳn người vợ sắp cưới. Tôi đưa em đi từ nơi này đến nơi khác. Em thích gì tôi đều mua. Nhưng lạ một điều, những món đồ em chọn không giống như lần trước khi em đi cùng người đàn ông trung niên. Quần áo thời trang, túi xách hàng hiệu hay những bộ trang sức lộng lẫy em chẳng dòm ngó đến. Thay vào đó, em chỉ mua sách. Nào là sách dạy nấu ăn, đến những tiểu thuyết tình cảm từ thời cổ trang đến hiện đại, đặc biệt là những quyển sách viết về ngành y, khi ở bên cạnh tôi em đều mua tất. Căn phòng nhỏ nhắn của em cứ trông như một thư viện mini vậy.
“ Hừ! Anh chẳng hiểu em gì cả!” Em véo mũi tôi khi tôi thắc mắc. “Anh cũng biết em chuẩn bị thi tốt nghiệp ngành y mà, không lo học thi rớt thì tiếc bốn năm học của em lắm. Em thi đậu rồi thì lúc đó anh đừng khóc than khi em tiêu xài tiền của anh nhé! Chỉ sợ lúc đó anh phải bán cả gia tài để nuôi em thôi ha ha!”
Em hớn hở cười còn tôi thì cụt hứng. Tôi cứ nghĩ em đối với tôi khác với những loại đàn ông trước đây chứ, thì ra vẫn vậy.
“Em yên tâm! Tài sản của anh cũng không xoàng đâu, nuôi thêm nhiều cô nữa vẫn được, huống hồ gì chỉ một mình em!”
Em ngạc nhiên khi nghe tôi nói. Em cười, nhưng tôi cảm thấy nụ cười đó có chút gượng gạo. Không biết có phải đều là do tôi tưởng tượng ra không. Nhưng thôi, mỗi ngày được ở bên cạnh em như lúc này tôi đã hạnh phúc lắm rồi, vì tôi, tôi vẫn còn rất yêu em. Tôi nhất định làm cho em trở về như ngày xưa.
“Nguyên!”
Tôi giật mình khi nghe tiếng gọi.
“ Ơ…mẹ…Sao mẹ lại ở đây?”
Tôi hốt hoảng đứng dậy khi nhìn thấy mẹ và người con gái đi bên cạnh bà. Gia Hân – vợ sắp cưới của tôi – cô đứng nép mình sau lưng bà với ánh mắt sững sờ nhìn tôi rồi lại nhìn em.
“ Thì ra dạo này con không đến công ty, cũng không thường xuyên liên lạc cho Gia Hân là vì đứa con gái này.”
Bà chỉ tay vào em trong khi em khép nép đứng bên cạnh tôi, ánh mắt có chút sợ hãi.
“ Mẹ à…con…”
“ Bốp!”
Tôi vẫn chưa kịp nói gì thì bà đã giáng một bạt tay vào gương mặt xinh xắn của em.
Em im lặng đưa tay lên má.
“ Mẹ! Sao mẹ lại đánh Nguyệt?”
“ Mẹ chỉ làm theo những lời nó nói. Ba năm trước nó đã hứa với mẹ, nếu như sau này mẹ nhìn thấy nó vẫn còn ở bên cạnh con, mẹ sẽ đánh nó rồi đuổi nó đi.” Bà quắc mắt nhìn em. “ Còn nữa, cô đã nhận số tiền đó, tại sao giờ lại quay về đây? Hay là vẫn chưa đủ với cô?”
“ Mẹ…con không hiểu…mọi chuyện là sao?” Tim tôi bắt đầu cảm thấy đau nhói, chuyện gì đang xảy ra, tôi hoàn toàn không hiểu.
“ Đến giờ mà con vẫn chưa nhận ra bộ mặt thật của nó sao? Từ trước đến nay nó bên cạnh con cũng chỉ vì tiền thôi. Ba năm trước, trong thời gian quen con, mẹ đã nhìn thấy nó âu yếm trên đường với một thằng khác. Con đã nói nó không thích những thứ đắt tiền sang trọng phải không? Đều là giả dối cả, thực chất nó chỉ muốn được hưởng tài sản của gia đình chúng ta thôi. Khi mẹ biết được sự thật, nó đã nhận từ tay mẹ một số tiền lớn để đánh đổi với tình yêu hai năm của con, rồi rời xa con cho đến tận bây giờ. Con tỉnh lại đi, đừng mê muội vì đứa ham tiền này nữa! Nguyên! Con làm sao vậy?”
Những lời nói của mẹ lại như dao cứa thêm một nhát vào tim tôi, đau đớn tột cùng. Tôi quằn mình, đưa tay bóp chặt tim.
“ Anh…” Em đưa tay đỡ lấy tôi.
“ Nguyệt…nói cho anh biết…mọi chuyện đều không phải như thế…phải không em…”
Tôi cố gắng nắm chặt tay em, hít một hơi thật sâu.
“ Mọi chuyện mẹ anh nói đều là sự thật. Phải! Em chưa bao giờ yêu anh. Bắt đầu từ ngày em quen anh, trong tâm trí em chỉ vì một chữ tiền mà thôi. Được quen với thiếu gia của một công ty lớn như anh, ai mà không tham chứ. Ba năm trước là thế, hiện tại bây giờ cũng thế. Khi gặp lại anh, biết anh đã là tổng giám đốc, em đã chia tay với người đàn ông kia, tìm cách để tiếp cận anh, vì em biết anh là người si tình, dù không còn yêu em, nhưng ít ra vẫn còn chút xiêu lòng với em, đúng không? Cuối cùng thì em cũng đã làm được. Nhưng chỉ tiếc là ngoài những cuốn sách này em vẫn chưa được gì quý giá cả!”
“ Cô là đồ đê tiện!” Tôi giơ tay lên định tát em thêm một bạt tay, người con gái mà tôi yêu thương nhất. Tại sao em lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đó mà gương mặt vẫn thản nhiên đến thế, em lại còn khẽ cười.
Đột nhiên tim tôi đau dữ dội, cảm thấy thật khó thở, không còn chút hơi sức, tôi ngã quỵ.
*****
Bốn tháng buồn chán nằm ở bệnh viện, hôm nay là ngày tôi được tự do. Bác sỹ nói cuộc phẫu thuật rất thành công, rất may mắn là ngày hôm đó có một người tốt trước khi chết đã tình nguyện hiến tim cho bệnh viện. Nhớ lại lúc ấy, tôi đau đớn quằn quại, mơ màng nghe bác sỹ nói với mẹ rằng bệnh cũ của tôi lại tái phát, thậm chí còn nặng hơn rất nhiều lần vì tôi đã bỏ thuốc từ lâu.
“ Bác sỹ Trần! Có thể cho tôi biết tên của người đã hiến tim cho tôi không? Bây giờ tôi và người đó đã cùng chung nhịp đập, tôi rất muốn biết người đó là ai?”
Tôi một mình đến gặp bác sỹ, mẹ tôi đã vào công ty giải quyết công việc. Chẳng hiểu sao mẹ tôi cứ lấp lửng, nói lảng sang chuyện khác khi tôi đề cập đến chuyện này. Tôi đành phải tự mình tìm hiểu.
“ Thật ra người đó là một cô gái. Trước khi chết, cô ấy đã yêu cầu chúng tôi phải giấu tên. Nhưng tôi nghĩ có lẽ anh cần phải biết, đây là hồ sơ của cô ấy. Anh xem đi!”
Tay tôi bỗng run run khi cầm lấy tờ giấy từ tay bác sỹ. Tôi chỉ hy vọng linh tính của tôi sai.
“ Nguyễn Hạo Nguyệt – 21 tuổi – Nơi sinh: Thành phố Hồ Chí Minh …”
Tôi như chết lặng khi nhìn thấy gương mặt em trên tấm hình thẻ. Đúng là em rồi, người con gái tôi yêu.
“ Tôi nhìn thấy cô ấy thường lặng lẽ khóc đứng trước phòng anh. Khi làm hồ sơ hiến tim này, cô ấy liên tục hỏi thăm sức khỏe của anh ra sao, rồi nếu như cô ấy chết thì liệu có phù hợp để thay tim cho anh không.
Tôi cứ nghĩ cô ấy quá lo lắng cho anh nên mới thắc mắc như thế, nào ngờ vài ngày sau, có một vụ tai nạn giao thông, mà nạn nhân lại chính là cô ấy, thế là tôi hiểu ra. Cô ấy quả là nhân hậu. Thế nên, anh hãy sống cho tốt với trái tim của cô ấy nhé.”
“ Ngày…tháng…năm…
Hôm nay mình cùng anh hai đi mua thuốc cho ba, sức khỏe của ba ngày càng suy giảm. Mình rất sợ. Mình ôm chặt anh hai trên đường đi khi nghe bác sĩ báo tin. May mà vẫn còn có anh hai bên cạnh.
Ngày…tháng…năm…
Bệnh tình của ba đã giảm nhiều rồi. Mình đã dùng số tiền của mẹ anh đưa để làm phẫn thuật cho ba. Mình biết mình không nên làm như thế, chẳng khác nào đứa con gái ham tiền. Mình nhớ anh lắm. Mình không muốn rời xa anh. Nhưng mình không đành lòng nhìn thấy ba đau đớn với căn bệnh quái ác hành hạ. Hy vọng anh sẽ nhanh chóng quên mình và hạnh phúc bên người con gái khác.
Ngày…tháng…năm…
Ba! Anh hai! Con nhớ mọi người lắm! Tại sao ba và anh hai lại bỏ rơi con ở lại một mình? Nếu ngày hôm đó con đi cùng, có lẽ gia đình mình sẽ được bên cạnh nhau rồi. Con cảm thấy mình cô đơn lắm. Con nhớ ba, nhớ anh hai, và cả…anh Nguyên nữa. Một năm rồi con không được gặp anh ấy, con buồn lắm. Tại sao con không thể được ở bên cạnh mọi người? Con phải làm sao đây?
………
Ngày…tháng…năm…
Ba năm rồi, cuối cùng em cũng được gặp lại anh. Em nhìn thấy ánh mắt anh ngạc nhiên lắm khi trông thấy em. Có lẽ em thay đổi nhiều rồi phải không anh? Cũng phải thôi anh à! Em đã sống hai năm một mình đơn độc, nếu như cứ mãi sống như ngày xưa, không biết em còn có thể tồn tại để được gặp anh không. Em muốn quên anh, nhưng càng quên lại càng nhớ. Em quen những người đàn ông đó, cũng chỉ để tồn tại trong cuộc sống khó khăn này. Nhưng anh phải tin một điều rằng, em không bán mình cho họ, vì thể xác của em, chỉ để dâng hiến cho người em yêu, và người đó chỉ có thể là anh mà thôi.
Ngày…tháng…năm…
Anh biết không, em hạnh phúc lắm khi anh đồng ý để em bên cạnh anh, dù chỉ là người tình với mối quan hệ lén lút. Anh đã nghĩ em sẽ dùng tiền của anh để mua sắm những thứ linh tinh, đắt tiền phải không? Không đâu, em chỉ làm thế với những loại đàn ông kia thôi. Tất cả những gì em nói với anh đều là nói dối cả đấy. Em chỉ muốn cố gắng học, cố gắng tốt nghiệp để trở thành một bác sỹ giỏi. Vì anh đó, vì em muốn chữa cho anh thoát khỏi sự hành hạ của căn bệnh tim kia.
Ngày…tháng…năm…
Anh còn đau không anh? Nỗi đau của anh là do em gây ra. Em thật sự xin lỗi. Em không muốn nói ra những lời đó. Em không nghĩ anh sẽ xúc động đến thế, không nghĩ anh vẫn còn yêu em. Em rất muốn đến thăm anh, nhưng nhìn thấy em chỉ làm cho bệnh của anh nặng thêm thôi. Em nghe bác sỹ nói với mẹ anh rằng anh phải thay tim mới có thể sống được. Em sợ lắm, em không muốn anh phải rời xa cõi đời này. Mọi lỗi lầm đều do em. Em sẽ chuộc lỗi…
Ngày…tháng…năm…
Có tin vui anh à! Bác sỹ nói tim của em có thể phù hợp để thay tim cho anh. Vậy là em yên tâm rồi. Em đã sắp xếp mọi việc. Nhất định anh sẽ được sống. Khi anh tỉnh lại, anh sẽ không còn gặp lại em nữa đâu. Nhưng em vẫn luôn theo dõi anh, vì anh với em đã là một rồi. Anh nghe lời em nhé. Gia Hân là một cô gái rất tốt. Những ngày anh nằm viện, em nhìn thấy chị ấy thường xuyên đến thăm anh, chị ấy còn khóc nữa. Anh đừng phụ lòng của chị ấy, hãy sống thật hạnh phúc bên cạnh chị ấy anh nhé. Đến giờ rồi. Em phải đi đây. Tạm biệt anh! Từ sâu thẳm trong tim em, em mãi mãi yêu anh.”
Mắt tôi nhòe đi khi đọc những dòng nhật kí tôi tìm được trong căn hộ nhỏ nhắn của em. Chân tôi lê bước đến bên mộ em, đặt một bó hoa hồng trắng, loài hoa em thích nhất.
“ Hạo Nguyệt! Em là người con gái anh yêu thương nhất, tại sao em không nói sự thật cho anh biết? Em đã một mình giữ những uất ức trong suốt những năm qua, thật khổ cho em. Có lẽ như bây giờ em được bình yên hơn chăng? Tim của em đang đập từng nhịp trong cơ thể anh, em là sự sống của anh. Anh sẽ không bao giờ quên những ngày tháng anh và em hạnh phúc bên nhau. Thôi thì em yên nghỉ đi nhé! Đừng lo lắng, phiền muộn nữa. Anh sẽ thay em sống tiếp phần còn lại của hai ta. Anh yêu em nhiều lắm, Hạo Nguyệt!”
Ngày xưa khi bên tôi em không mặc váy, không trang điểm. Tôi thắc mắc, em thẹn thùng trả lời.
“Em muốn anh yêu con người thật của em, dù em không xinh, không nữ tính như những cô gái nhà giàu mà anh từng gặp.”
Thế nhưng hôm nay tôi tình cờ nhìn thấy em tay trong tay cùng một người đàn ông trung niên giàu có, gương mặt khác đi phần nào vì lớp kem trang điểm, ánh mắt cũng sắc sảo hơn, cả cặp kính mà em đã từng nói với tôi đó là “vật bất ly thân” cũng không còn nữa.
Em thản nhiên vẫy tay chào hỏi khi nhìn thấy tôi, giới thiệu với người đàn ông kia tôi là bạn học cũ. “Bạn học cũ”, ba từ đó như nhát dao cứa vào tim tôi. Vậy hai năm yêu nhau tha thiết, em đã quên tất cả rồi sao?
Tôi như người ngây dại khi em nói lời tạm biệt rồi tiếp tục vui vẻ bên người tình. Em thoải mái lựa chọn lần lượt từ bộ quần áo này đến bộ trang sức khác, đều là những thứ đắt tiền. Em ngày xưa của tôi không phải thế……
Tặng em này!” Tôi đưa sợi dây chuyền có mặt hình trái tim cho em.
“Woa! Đẹp thật!” Em nâng niu cầm lấy. “Nhưng…chắc nó đắt tiền lắm phải không anh?”
” Đây là món quà đầu tiên anh tặng em, có đắt bao nhiêu cũng không sao mà. Để anh đeo cho em!”
Tôi cầm lấy sợi dây chuyền, vòng tay qua cổ em.
“Khoan đã…” Em bỗng ngăn tôi lại. ” Xin lỗi anh. Em không nhận đâu.”
“Sao vậy? Em không thích à?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Không phải. Em rất thích. Nhưng món quà đắt tiền như thế này em không dám nhận. Em không muốn sau này sẽ bị mọi người nghĩ không tốt về em. Anh hiểu chứ?”
Tôi chợt xúc động nhìn em, gật đầu rồi ôm em vào lòng. Khi chuẩn bị món quà này, tôi cứ nghĩ em sẽ thích lắm, sẽ ríu rít nhận quà, rồi thưởng cho tôi một nụ hôn như những cô gái tôi đã từng quen. Từ ngày đó, tôi chỉ tặng em những đóa hoa hồng mà em thích nhất, tuy đơn giản nhưng em đều vui vẻ nhận lấy, ánh mắt lúc nào cũng tràn đầy niềm hạnh phúc.
Vậy mà giờ đây, những thứ đắt tiền lại được em thích thú như thế.
Ba năm trước, tôi và em là một cặp trời sinh. Cả hai học cùng ngành, cùng lớp, nhưng tôi lớn hơn em hai tuổi. Lúc nhỏ, tôi phải học trễ hai năm vì căn bệnh tim quái ác cứ hoành hành. Đến bây giờ, căn bệnh đã giảm dần, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cảm thấy nó đau nhói. Cũng vì thế khi nhận được lời chia tay từ em, tôi đã phải nhập viện với nguy cơ căn bệnh có thể tái phát bất cứ lúc nào.
Từ lúc đó, em biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi. Tôi tìm mọi cách để liên lạc với em, tìm những người có liên quan đến em, thậm chí đến nhà tìm em nhưng vẫn không còn dấu vết của em nữa. Tôi cứ nghĩ rồi mai đây sẽ mãi mãi không còn gặp lại em, sẽ không còn em trong cuộc đời của tôi nữa.
Khi những hy vọng cuối cùng đã dập tắt, những gì liên quan đến em tôi đã dần dần xóa khỏi tâm trí, tôi nghe theo lời mẹ, chấp nhận đính hôn với một người con gái mà bà cho là tốt hơn em về mọi mặt. Nào ngờ em lại xuất hiện giữa lúc này.
Những kí ức từ từ hiện về trong tôi.
“Em ngồi đây được chứ?”
Tôi ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng ở góc quen thuộc trong một quán cafe mà ngày trước tôi và em thường đến. Chợt giọng nói của em vang lên, làm tôi sực tỉnh.
“Ơ…là em à?” Ánh mắt sắc sảo ấy nhìn tôi vẫn dịu dàng. “Ừm…em ngồi đi.”
Em nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi xuống rồi gọi ngay một tách cafe sữa nóng.
“Hôm trước gặp anh nhưng không nói chuyện nhiều được. Tình cờ gặp anh ở đây, anh không bận gì chứ?” Em nhìn tôi dò hỏi.
“Ừm…anh không bận. Thế hôm nay em không đi cùng…người yêu của em à?”
“Không! Em chia tay hắn rồi!”
Em vừa nói vừa thản nhiên khuấy tách cafe phục vụ vừa đem ra, sắc mặt vẫn không có chút gì thay đổi. Cứ như chuyện chia tay một người là quá đỗi quen thuộc đối với em.
“Tại sao lại chia tay? Anh thấy hai người rất vui vẻ mà!”
“Hì! Chỉ là bề ngoài thôi. Nhìn thấy hắn em đã muốn ói rồi. Đã vậy còn keo kiệt nữa chứ, những món quà hắn tặng em không có món nào là hàng thật! Hắn làm em bị bẽ mặt trước đám bạn thân. Loại như hắn không xứng đáng với em. Hi hi.”
Tôi lại bị em làm cho từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi không tin những lời vừa nói ra là từ chính em, cô gái ngây thơ, hồn nhiên ngày xưa của tôi. Tôi trố mắt nhìn, không biết nói gì nữa. Em thì vẫn cứ thong thả uống cafe.
“À, anh nè! Em nghe nói anh chuẩn bị đính hôn rồi phải không?”
“Ừm. Nhưng sao em lại biết?”
Ánh mắt em bỗng thay đổi. Tôi có cảm giác em đượm buồn nhìn tôi. Em nói thật khẽ.
“Chuyện gì về anh em đều biết. Chỉ có anh không hiểu em.”
“Em…”
“À, không có gì! Vậy chúc mừng anh nhé!” Em mỉm cười. ” Thôi, em phải về rồi. Em còn phải tìm người nào đó thay thế tên keo kiệt kia. Nếu không, em sẽ buồn chán đến chết thôi. Tạm biệt anh nhé!”
“Khoan đã!” Tôi ngăn em lại. “Đối với em, vật chất quan trọng đến thế sao?”
Em im lặng một lúc lâu rồi trả lời.
“Phải! Rất quan trọng.”
Tôi chỉ hy vọng em nói không, vậy mà em đành lòng trả lời như thế. Trong phút nóng giận, tôi nói với em.
“Em giỏi lắm. Thế thì từ hôm nay anh sẽ thay thế người đàn ông keo kiệt đó. Được chứ?”
Em mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Rồi lấy lại vẻ bình tĩnh, em hỏi.
“Anh đã đính hôn rồi mà?”
“Chẳng phải em chỉ thích vật chất thôi sao? Hay là…anh không đủ điều kiện?”
Em lại im lặng.
“Được thôi!”
Thế là từ ngày đó em trở thành người tình của tôi. Thời gian tôi bên cạnh em nhiều hơn hẳn người vợ sắp cưới. Tôi đưa em đi từ nơi này đến nơi khác. Em thích gì tôi đều mua. Nhưng lạ một điều, những món đồ em chọn không giống như lần trước khi em đi cùng người đàn ông trung niên. Quần áo thời trang, túi xách hàng hiệu hay những bộ trang sức lộng lẫy em chẳng dòm ngó đến. Thay vào đó, em chỉ mua sách. Nào là sách dạy nấu ăn, đến những tiểu thuyết tình cảm từ thời cổ trang đến hiện đại, đặc biệt là những quyển sách viết về ngành y, khi ở bên cạnh tôi em đều mua tất. Căn phòng nhỏ nhắn của em cứ trông như một thư viện mini vậy.
“ Hừ! Anh chẳng hiểu em gì cả!” Em véo mũi tôi khi tôi thắc mắc. “Anh cũng biết em chuẩn bị thi tốt nghiệp ngành y mà, không lo học thi rớt thì tiếc bốn năm học của em lắm. Em thi đậu rồi thì lúc đó anh đừng khóc than khi em tiêu xài tiền của anh nhé! Chỉ sợ lúc đó anh phải bán cả gia tài để nuôi em thôi ha ha!”
Em hớn hở cười còn tôi thì cụt hứng. Tôi cứ nghĩ em đối với tôi khác với những loại đàn ông trước đây chứ, thì ra vẫn vậy.
“Em yên tâm! Tài sản của anh cũng không xoàng đâu, nuôi thêm nhiều cô nữa vẫn được, huống hồ gì chỉ một mình em!”
Em ngạc nhiên khi nghe tôi nói. Em cười, nhưng tôi cảm thấy nụ cười đó có chút gượng gạo. Không biết có phải đều là do tôi tưởng tượng ra không. Nhưng thôi, mỗi ngày được ở bên cạnh em như lúc này tôi đã hạnh phúc lắm rồi, vì tôi, tôi vẫn còn rất yêu em. Tôi nhất định làm cho em trở về như ngày xưa.
“Nguyên!”
Tôi giật mình khi nghe tiếng gọi.
“ Ơ…mẹ…Sao mẹ lại ở đây?”
Tôi hốt hoảng đứng dậy khi nhìn thấy mẹ và người con gái đi bên cạnh bà. Gia Hân – vợ sắp cưới của tôi – cô đứng nép mình sau lưng bà với ánh mắt sững sờ nhìn tôi rồi lại nhìn em.
“ Thì ra dạo này con không đến công ty, cũng không thường xuyên liên lạc cho Gia Hân là vì đứa con gái này.”
Bà chỉ tay vào em trong khi em khép nép đứng bên cạnh tôi, ánh mắt có chút sợ hãi.
“ Mẹ à…con…”
“ Bốp!”
Tôi vẫn chưa kịp nói gì thì bà đã giáng một bạt tay vào gương mặt xinh xắn của em.
Em im lặng đưa tay lên má.
“ Mẹ! Sao mẹ lại đánh Nguyệt?”
“ Mẹ chỉ làm theo những lời nó nói. Ba năm trước nó đã hứa với mẹ, nếu như sau này mẹ nhìn thấy nó vẫn còn ở bên cạnh con, mẹ sẽ đánh nó rồi đuổi nó đi.” Bà quắc mắt nhìn em. “ Còn nữa, cô đã nhận số tiền đó, tại sao giờ lại quay về đây? Hay là vẫn chưa đủ với cô?”
“ Mẹ…con không hiểu…mọi chuyện là sao?” Tim tôi bắt đầu cảm thấy đau nhói, chuyện gì đang xảy ra, tôi hoàn toàn không hiểu.
“ Đến giờ mà con vẫn chưa nhận ra bộ mặt thật của nó sao? Từ trước đến nay nó bên cạnh con cũng chỉ vì tiền thôi. Ba năm trước, trong thời gian quen con, mẹ đã nhìn thấy nó âu yếm trên đường với một thằng khác. Con đã nói nó không thích những thứ đắt tiền sang trọng phải không? Đều là giả dối cả, thực chất nó chỉ muốn được hưởng tài sản của gia đình chúng ta thôi. Khi mẹ biết được sự thật, nó đã nhận từ tay mẹ một số tiền lớn để đánh đổi với tình yêu hai năm của con, rồi rời xa con cho đến tận bây giờ. Con tỉnh lại đi, đừng mê muội vì đứa ham tiền này nữa! Nguyên! Con làm sao vậy?”
Những lời nói của mẹ lại như dao cứa thêm một nhát vào tim tôi, đau đớn tột cùng. Tôi quằn mình, đưa tay bóp chặt tim.
“ Anh…” Em đưa tay đỡ lấy tôi.
“ Nguyệt…nói cho anh biết…mọi chuyện đều không phải như thế…phải không em…”
Tôi cố gắng nắm chặt tay em, hít một hơi thật sâu.
“ Mọi chuyện mẹ anh nói đều là sự thật. Phải! Em chưa bao giờ yêu anh. Bắt đầu từ ngày em quen anh, trong tâm trí em chỉ vì một chữ tiền mà thôi. Được quen với thiếu gia của một công ty lớn như anh, ai mà không tham chứ. Ba năm trước là thế, hiện tại bây giờ cũng thế. Khi gặp lại anh, biết anh đã là tổng giám đốc, em đã chia tay với người đàn ông kia, tìm cách để tiếp cận anh, vì em biết anh là người si tình, dù không còn yêu em, nhưng ít ra vẫn còn chút xiêu lòng với em, đúng không? Cuối cùng thì em cũng đã làm được. Nhưng chỉ tiếc là ngoài những cuốn sách này em vẫn chưa được gì quý giá cả!”
“ Cô là đồ đê tiện!” Tôi giơ tay lên định tát em thêm một bạt tay, người con gái mà tôi yêu thương nhất. Tại sao em lại có thể nói ra những lời cay nghiệt đó mà gương mặt vẫn thản nhiên đến thế, em lại còn khẽ cười.
Đột nhiên tim tôi đau dữ dội, cảm thấy thật khó thở, không còn chút hơi sức, tôi ngã quỵ.
*****
Bốn tháng buồn chán nằm ở bệnh viện, hôm nay là ngày tôi được tự do. Bác sỹ nói cuộc phẫu thuật rất thành công, rất may mắn là ngày hôm đó có một người tốt trước khi chết đã tình nguyện hiến tim cho bệnh viện. Nhớ lại lúc ấy, tôi đau đớn quằn quại, mơ màng nghe bác sỹ nói với mẹ rằng bệnh cũ của tôi lại tái phát, thậm chí còn nặng hơn rất nhiều lần vì tôi đã bỏ thuốc từ lâu.
“ Bác sỹ Trần! Có thể cho tôi biết tên của người đã hiến tim cho tôi không? Bây giờ tôi và người đó đã cùng chung nhịp đập, tôi rất muốn biết người đó là ai?”
Tôi một mình đến gặp bác sỹ, mẹ tôi đã vào công ty giải quyết công việc. Chẳng hiểu sao mẹ tôi cứ lấp lửng, nói lảng sang chuyện khác khi tôi đề cập đến chuyện này. Tôi đành phải tự mình tìm hiểu.
“ Thật ra người đó là một cô gái. Trước khi chết, cô ấy đã yêu cầu chúng tôi phải giấu tên. Nhưng tôi nghĩ có lẽ anh cần phải biết, đây là hồ sơ của cô ấy. Anh xem đi!”
Tay tôi bỗng run run khi cầm lấy tờ giấy từ tay bác sỹ. Tôi chỉ hy vọng linh tính của tôi sai.
“ Nguyễn Hạo Nguyệt – 21 tuổi – Nơi sinh: Thành phố Hồ Chí Minh …”
Tôi như chết lặng khi nhìn thấy gương mặt em trên tấm hình thẻ. Đúng là em rồi, người con gái tôi yêu.
“ Tôi nhìn thấy cô ấy thường lặng lẽ khóc đứng trước phòng anh. Khi làm hồ sơ hiến tim này, cô ấy liên tục hỏi thăm sức khỏe của anh ra sao, rồi nếu như cô ấy chết thì liệu có phù hợp để thay tim cho anh không.
Tôi cứ nghĩ cô ấy quá lo lắng cho anh nên mới thắc mắc như thế, nào ngờ vài ngày sau, có một vụ tai nạn giao thông, mà nạn nhân lại chính là cô ấy, thế là tôi hiểu ra. Cô ấy quả là nhân hậu. Thế nên, anh hãy sống cho tốt với trái tim của cô ấy nhé.”
“ Ngày…tháng…năm…
Hôm nay mình cùng anh hai đi mua thuốc cho ba, sức khỏe của ba ngày càng suy giảm. Mình rất sợ. Mình ôm chặt anh hai trên đường đi khi nghe bác sĩ báo tin. May mà vẫn còn có anh hai bên cạnh.
Ngày…tháng…năm…
Bệnh tình của ba đã giảm nhiều rồi. Mình đã dùng số tiền của mẹ anh đưa để làm phẫn thuật cho ba. Mình biết mình không nên làm như thế, chẳng khác nào đứa con gái ham tiền. Mình nhớ anh lắm. Mình không muốn rời xa anh. Nhưng mình không đành lòng nhìn thấy ba đau đớn với căn bệnh quái ác hành hạ. Hy vọng anh sẽ nhanh chóng quên mình và hạnh phúc bên người con gái khác.
Ngày…tháng…năm…
Ba! Anh hai! Con nhớ mọi người lắm! Tại sao ba và anh hai lại bỏ rơi con ở lại một mình? Nếu ngày hôm đó con đi cùng, có lẽ gia đình mình sẽ được bên cạnh nhau rồi. Con cảm thấy mình cô đơn lắm. Con nhớ ba, nhớ anh hai, và cả…anh Nguyên nữa. Một năm rồi con không được gặp anh ấy, con buồn lắm. Tại sao con không thể được ở bên cạnh mọi người? Con phải làm sao đây?
………
Ngày…tháng…năm…
Ba năm rồi, cuối cùng em cũng được gặp lại anh. Em nhìn thấy ánh mắt anh ngạc nhiên lắm khi trông thấy em. Có lẽ em thay đổi nhiều rồi phải không anh? Cũng phải thôi anh à! Em đã sống hai năm một mình đơn độc, nếu như cứ mãi sống như ngày xưa, không biết em còn có thể tồn tại để được gặp anh không. Em muốn quên anh, nhưng càng quên lại càng nhớ. Em quen những người đàn ông đó, cũng chỉ để tồn tại trong cuộc sống khó khăn này. Nhưng anh phải tin một điều rằng, em không bán mình cho họ, vì thể xác của em, chỉ để dâng hiến cho người em yêu, và người đó chỉ có thể là anh mà thôi.
Ngày…tháng…năm…
Anh biết không, em hạnh phúc lắm khi anh đồng ý để em bên cạnh anh, dù chỉ là người tình với mối quan hệ lén lút. Anh đã nghĩ em sẽ dùng tiền của anh để mua sắm những thứ linh tinh, đắt tiền phải không? Không đâu, em chỉ làm thế với những loại đàn ông kia thôi. Tất cả những gì em nói với anh đều là nói dối cả đấy. Em chỉ muốn cố gắng học, cố gắng tốt nghiệp để trở thành một bác sỹ giỏi. Vì anh đó, vì em muốn chữa cho anh thoát khỏi sự hành hạ của căn bệnh tim kia.
Ngày…tháng…năm…
Anh còn đau không anh? Nỗi đau của anh là do em gây ra. Em thật sự xin lỗi. Em không muốn nói ra những lời đó. Em không nghĩ anh sẽ xúc động đến thế, không nghĩ anh vẫn còn yêu em. Em rất muốn đến thăm anh, nhưng nhìn thấy em chỉ làm cho bệnh của anh nặng thêm thôi. Em nghe bác sỹ nói với mẹ anh rằng anh phải thay tim mới có thể sống được. Em sợ lắm, em không muốn anh phải rời xa cõi đời này. Mọi lỗi lầm đều do em. Em sẽ chuộc lỗi…
Ngày…tháng…năm…
Có tin vui anh à! Bác sỹ nói tim của em có thể phù hợp để thay tim cho anh. Vậy là em yên tâm rồi. Em đã sắp xếp mọi việc. Nhất định anh sẽ được sống. Khi anh tỉnh lại, anh sẽ không còn gặp lại em nữa đâu. Nhưng em vẫn luôn theo dõi anh, vì anh với em đã là một rồi. Anh nghe lời em nhé. Gia Hân là một cô gái rất tốt. Những ngày anh nằm viện, em nhìn thấy chị ấy thường xuyên đến thăm anh, chị ấy còn khóc nữa. Anh đừng phụ lòng của chị ấy, hãy sống thật hạnh phúc bên cạnh chị ấy anh nhé. Đến giờ rồi. Em phải đi đây. Tạm biệt anh! Từ sâu thẳm trong tim em, em mãi mãi yêu anh.”
Mắt tôi nhòe đi khi đọc những dòng nhật kí tôi tìm được trong căn hộ nhỏ nhắn của em. Chân tôi lê bước đến bên mộ em, đặt một bó hoa hồng trắng, loài hoa em thích nhất.
“ Hạo Nguyệt! Em là người con gái anh yêu thương nhất, tại sao em không nói sự thật cho anh biết? Em đã một mình giữ những uất ức trong suốt những năm qua, thật khổ cho em. Có lẽ như bây giờ em được bình yên hơn chăng? Tim của em đang đập từng nhịp trong cơ thể anh, em là sự sống của anh. Anh sẽ không bao giờ quên những ngày tháng anh và em hạnh phúc bên nhau. Thôi thì em yên nghỉ đi nhé! Đừng lo lắng, phiền muộn nữa. Anh sẽ thay em sống tiếp phần còn lại của hai ta. Anh yêu em nhiều lắm, Hạo Nguyệt!”
Chồng em vẫn đang ngủ chị ạ !
Tôi bừng tỉnh dậy trong trạng thái hoảng hốt và người ướt đẫm mồ hôi. Như thói quen, tôi vơ vội lấy cái điện thoại, nhắn tin cho anh.
Vài phút sau số máy của anh rep lại:"Chồng em vẫn đang ngủ chị ạ!"Tim tôi như ngừng đập, chân tay rụng rời và đầu óc hoàn toàn bị tê liệt. Tôi ném chiếc điện thoại vào góc nhà và buông mình xuống giường. Từ hai kẽ mắt thâm quầng, dòng lệ rỉ ra đầy ấm ức và đau đớn.
---
Chồng em…Cụm từ ấy như mũi dao đâm xuyên và xoáy sâu vào tim tôi. Anh giờ đây là của người ta rồi ư? Tôi mất anh dễ dàng vậy ư? Anh yêu tôi nhiều lắm mà, sao nỡ phụ bạc tình tôi thế? Anh có biết tôi đang chết dần chết mòn vì nhớ anh không?
Tôi nằm thiếp đi một lúc. Đến khi thức giấc, công việc đầu tiên vẫn là đi tìm cái điện thoại. Ơ đâu rồi??? Tôi bật dậy chạy ta góc nhà, run rẩy lắp pin vào máy, miệng không ngừng lẩm bẩm "Đừng gọi cho em lúc này, đừng gọi, đợi em một chút". Lúc bật lên, máy báo có 5 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn của anh. Tôi chưa kịp làm gì thì điện thoại rung.
_Alô, em nghe!
_Em vừa làm gì mà tắt máy thế? Biết anh lo lắm không? Tôi cười chua chat, anh giờ là chồng của người ta rồi, còn thời gian đâu mà lo cho em nữa.
_Em không sao, điện thoại hết pin.
_Vừa nãy anh mải ngủ không biết em nhắn tin, anh xin lỗi…anh mắng cô ta rồi, em đừng buồn…
_Em mệt, em cúp máy đây!
Tôi biết anh còn yêu và quan tâm tôi nhiều lắm, nhưng anh sắp làm bố, và mẹ của con anh thì không phải là tôi.
Người tôi yêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, không thể tránh khỏi men rượu và tình dục. Nhưng tôi không trách anh, vì anh là một người bản lĩnh và có trách nhiệm. Nếu trách thì chỉ trách cô gái kia, trên đời có bao nhiêu đàn ông, tại sao cô ta lại chọn chồng sắp cưới của tôi? Tại sao cô ta lại đang tâm đưa anh vào tròng? Cái thai trong bụng cô ta liệu có phải là con của anh?
Chia tay đột ngột giống như một cú shock lớn của cả hai. Cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ và mất phương hướng. Tôi biết gia đình anh cũng chẳng hạnh phúc gì. Ngoài cái đêm oan nghiệt ấy, anh không hề ngủ chung giường với cô vợ thêm một ngày nào kể từ khi kết hôn. Thỉnh thoảng anh vẫn tìm đến nhà tôi trong tình trạng say xỉn, anh nói anh nhớ tôi. Tuy rất đau khổ và hận anh nhưng vì còn yêu anh nhiều quá nên tôi lại đưa anh vào nhà và chăm sóc anh đến khi tỉnh rượu.
Tôi sống từng ngày trong thoi thóp cũng những hi vọng mong manh. Đôi khi tôi mong anh sẽ ly hôn cô gái đó và trở về bên tôi như ngày xưa, và tôi chờ, chờ đến mòn mỏi, chờ đến phí hoài tuổi xuân.
Tôi bước về nhà khi đồng hồ đã điểm 3 giờ sáng. Bỗng dưng tôi đứng khựng lại, là anh! Tôi thấy anh ăn mặc khá đẹp đang ngồi ngủ gục trước cửa nhà tôi, trên tay anh còn có một bó hoa. Tôi thấy tim mình như đang bị những cái gai nhọn của bông hoa kia đâm vào. Hôm nay là sinh nhật tôi, chính tôi cũng không nhớ. Tôi nhìn anh, tay bịt chặt miệng để không khóc thành tiếng. Mãi lúc lâu sau lấy lại bình tĩnh, tôi đến gần lay anh dậy, một mùi rượu cay nồng sộc thẳng vào mũi tôi.
_Khuya rồi, anh về nhà ngủ đi! Anh mở mắt ra, đôi mắt anh đỏ ngầu ướt đẫm nước. Anh vội vàng bám vào tay nắm cửa và loạng choạng đứng lên.
_Sao em về muộn thế?
_Anh say lắm rồi đấy, về đi!
_Tại sao em lại đuổi anh? Em biết anh nhớ em thế nào không?
_Về đi, vợ anh đang đợi đấy! - tôi nói gần như quát.Anh im lặng, cúi đầu, giọt nước mắt khẽ rơi.
_Anh sai rồi, anh ngàn lần xin lỗi em, nhưng cả cuộc đời này anh chỉ coi mình em là vợ!
_Đã yêu em thế sao còn cưới cô ta?
Anh lại im lặng. Anh nói đi, tại sao anh biết cô ta lập mưu đưa anh vào tròng mà vẫn cưới? Tại sao? Tại vì chữ trách nhiệm! Ừ, chỉ vì trách nhiệm thôi, vì anh là một người đàn ông tốt cho nên ta mất nhau.
_Em, chúc mừng sinh nhật!
_Cảm ơn, nhưng em không cần, anh làm ơn đừng đến tìm em nữa, hãy để em được quên anh!
Nói rồi tôi đẩy anh sang một bên và mở cửa đi vào nhà. Tôi đáp túi xách lên giường, quăng mình rơi theo nó, tay túm chặt lấy tấm chăn, tôi khóc. Một sự uất ức và hoảng loạn tột độ. Tôi thực sự rất muốn chạy ra và ôm anh. Ôm anh, hôn anh thật nhiều để bù đắp lại khoảng thời gian như sống trong địa ngục vừa qua. Nhưng tôi sẽ không làm thế,dù tôi yếu đuối lắm nhưng từ giờ tôi sẽ phải tự đứng trên đôi chân của mình thôi. Tôi không thể sống như một con ngốc thế này được.
Bỗng điện thoại rung làm cắt đứt mạch cảm xúc đang tuôn trào trong tôi, số máy lạ.
_Alô ai đấy?
_Chị ơi…em xin chị…xin chị hãy trả anh ấy về cho em! - Đầu dây bên kia là giọng nói yếu ớt, đứt quãng như đang khóc của một người phụ nữ.
Tôi sững người, là vợ của anh. Cô ta đang yêu cầu tôi trả lại chồng cho cô ta? Nực cười, ai mới là người nói câu ấy? Chính cô, chính cô đã cướp trắng trợn và mang anh ấy ra khỏi cuộc sống của tôi. Vậy mà giờ đây, cô dám tự tin nói với tôi thế sao?
_Chị ơi…em biết anh ấy đang ở chỗ chị…
_Đủ rồi, cô đến đây mà đón chồng cô về! Tôi đưa địa chỉ cho cô ta rồi cúp máy. Một sự chua xót đến tận cùng của nỗi đau như đang len sâu vào trái tim và từng nơ ron thần kinh. Một cảm giác tồi tệ không gì tồi tệ hơn, giống như sự cô đơn cùng cực giữa biển nước mênh mông lạnh buốt. Ngay lúc này đây tôi muốn cho cô ta một nhát dao để bù lại những gì cô ta đã mang lại cho tôi. Tiếp theo đó là anh, một kẻ tử tế đến bạc tình. Và cuối cùng là tôi, là để kết thúc nỗi đau đớn này. Tôi sẽ làm thế nếu như tôi không quá yêu anh.
Rồi tôi nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa. Tôi đứng dậy và đi ra nghe ngóng. Qua khe cửa tôi nhìn thấy vợ anh, một người phụ nữ còn khá trẻ, cái bụng đã lùm lùm vượt mặt. Cô ta đang cố gắng thuyết phục để anh về nhà.
_Con đàn bà xấu xa, cô không phải vợ tôi, tránh xa tôi ra.
_Kìa anh, em xin anh, hãy về với em! Tôi bỗng thấy thương hại cho cô gái này. Cô ta đã đánh đổi tuổi xuân và danh dự để được gì? Một cuộc sống gia đình không hạnh phúc và những giọt nước mắt rơi còn nhiều hơn cả tiếng cười. Cô ta yêu anh đến thế ư? Yêu anh nhiều hơn tôi ư?
_Anh ơi, mình về nhà đi!
_Buông tôi ra! Men rượu và sự đau khổ khiến anh hóa thành con thú, anh xô mạnh người vợ đáng thương ngã xuống đất. Tôi thấy cô ta ôm chặt lấy bụng kêu đau, từ chân rỉ xuống 1 dòng máu đỏ tươi. Tôi hốt hoảng mở cửa chạy lại đỡ cô ta, anh cũng tỏ ra bối rối và hoảng sợ. Tôi nhìn anh,quát:
_Anh còn đứng đó làm gì? Đỡ cô ấy để em gọi taxi! Anh luống cuống chạy lại. Tôi vội vã chạy xuống đường bắt một chiếc taxi. Dường như trong giây lát tôi quên hết những đau thương trong trái tim để rồi lại đi giúp chính kẻ thù của mình.
Đến bệnh viện, vợ anh được các bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu, chỉ còn tôi và anh ngồi ngoài đợi. Cả hai cùng im lặng. Tôi căm ghét chính bản thân mình khi ngồi cầu nguyện cho cô ta được mẹ tròn con vuông. Tôi đâu có từ bi đến thế, chỉ mấy tiếng trước tôi còn muốn đâm chết cô ta cơ mà.
Thỉnh thoảng tôi liếc sang anh thấy anh cũng đang nhìn tôi. Mắt đối mắt và rồi mỗi người lại quay đi một hướng. Tôi nhận ra một sự lo lắng, ân hận tràn ngập trong đôi mắt anh. Anh đang lo cho "vợ anh" đúng không?
Một lúc sau mẹ đẻ và mẹ vợ của anh chạy vào. Hai bà hỏi anh dồn dập, anh ủ rũ trả lời:
_Cô ấy bị ngã, bác sĩ bảo động thai, có thể sẽ sinh non.
_Ai? Ai làm nó ngã? Mẹ vợ anh gào lên, mắt bà ta vằn lửa nhìn sang tôi. Tôi chẳng sợ, ngồi đáp lại bằng ánh mắt điềm tĩnh và thách thức.
_Là con! – anh lên tiếng.
_Trời ơi, con ơi là con, có gia đình rồi sao không chăm lo đi mà còn trai gái bậy bạ để rồi làm khổ vợ mày thế hả?
Câu nói của mẹ anh như tát nước vào mặt tôi. Trước đây bà quý tôi lắm, suốt ngày gọi là con dâu, thế mà giờ "thằng cháu đích tôn" đã xóa sạch toàn bộ trí nhớ của bà về tôi. Tôi bỗng thấy mình thừa thãi quá. Tôi đang từ một cô gái bị cướp người yêu vô cùng đáng thương, tội nghiệp trở thành kẻ thứ ba chen vào phá vỡ cuộc sống gia đình người khác. Có ai hiểu cho nỗi lòng của tôi lúc này?
Tôi cắn răng chịu đựng, dứng dậy và lặng lẽ ra về. Đâu đó trên hành lang bệnh viện tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Vậy là một gia đình nào đó đã thêm niềm hạnh phúc. Còn tôi, một kẻ đáng thương hại đang cố gắng sống khắc khoải từng ngày trong sự cô đơn và tuyệt vọng. Liệu trái tim tôi còn đủ vững vàng để có thể yêu thêm một ai nữa không?
Vài phút sau số máy của anh rep lại:"Chồng em vẫn đang ngủ chị ạ!"Tim tôi như ngừng đập, chân tay rụng rời và đầu óc hoàn toàn bị tê liệt. Tôi ném chiếc điện thoại vào góc nhà và buông mình xuống giường. Từ hai kẽ mắt thâm quầng, dòng lệ rỉ ra đầy ấm ức và đau đớn.
---
Chồng em…Cụm từ ấy như mũi dao đâm xuyên và xoáy sâu vào tim tôi. Anh giờ đây là của người ta rồi ư? Tôi mất anh dễ dàng vậy ư? Anh yêu tôi nhiều lắm mà, sao nỡ phụ bạc tình tôi thế? Anh có biết tôi đang chết dần chết mòn vì nhớ anh không?
Tôi nằm thiếp đi một lúc. Đến khi thức giấc, công việc đầu tiên vẫn là đi tìm cái điện thoại. Ơ đâu rồi??? Tôi bật dậy chạy ta góc nhà, run rẩy lắp pin vào máy, miệng không ngừng lẩm bẩm "Đừng gọi cho em lúc này, đừng gọi, đợi em một chút". Lúc bật lên, máy báo có 5 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn của anh. Tôi chưa kịp làm gì thì điện thoại rung.
_Alô, em nghe!
_Em vừa làm gì mà tắt máy thế? Biết anh lo lắm không? Tôi cười chua chat, anh giờ là chồng của người ta rồi, còn thời gian đâu mà lo cho em nữa.
_Em không sao, điện thoại hết pin.
_Vừa nãy anh mải ngủ không biết em nhắn tin, anh xin lỗi…anh mắng cô ta rồi, em đừng buồn…
_Em mệt, em cúp máy đây!
Tôi biết anh còn yêu và quan tâm tôi nhiều lắm, nhưng anh sắp làm bố, và mẹ của con anh thì không phải là tôi.
Người tôi yêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, không thể tránh khỏi men rượu và tình dục. Nhưng tôi không trách anh, vì anh là một người bản lĩnh và có trách nhiệm. Nếu trách thì chỉ trách cô gái kia, trên đời có bao nhiêu đàn ông, tại sao cô ta lại chọn chồng sắp cưới của tôi? Tại sao cô ta lại đang tâm đưa anh vào tròng? Cái thai trong bụng cô ta liệu có phải là con của anh?
Chia tay đột ngột giống như một cú shock lớn của cả hai. Cuộc sống của tôi trở nên tồi tệ và mất phương hướng. Tôi biết gia đình anh cũng chẳng hạnh phúc gì. Ngoài cái đêm oan nghiệt ấy, anh không hề ngủ chung giường với cô vợ thêm một ngày nào kể từ khi kết hôn. Thỉnh thoảng anh vẫn tìm đến nhà tôi trong tình trạng say xỉn, anh nói anh nhớ tôi. Tuy rất đau khổ và hận anh nhưng vì còn yêu anh nhiều quá nên tôi lại đưa anh vào nhà và chăm sóc anh đến khi tỉnh rượu.
Tôi sống từng ngày trong thoi thóp cũng những hi vọng mong manh. Đôi khi tôi mong anh sẽ ly hôn cô gái đó và trở về bên tôi như ngày xưa, và tôi chờ, chờ đến mòn mỏi, chờ đến phí hoài tuổi xuân.
Tôi bước về nhà khi đồng hồ đã điểm 3 giờ sáng. Bỗng dưng tôi đứng khựng lại, là anh! Tôi thấy anh ăn mặc khá đẹp đang ngồi ngủ gục trước cửa nhà tôi, trên tay anh còn có một bó hoa. Tôi thấy tim mình như đang bị những cái gai nhọn của bông hoa kia đâm vào. Hôm nay là sinh nhật tôi, chính tôi cũng không nhớ. Tôi nhìn anh, tay bịt chặt miệng để không khóc thành tiếng. Mãi lúc lâu sau lấy lại bình tĩnh, tôi đến gần lay anh dậy, một mùi rượu cay nồng sộc thẳng vào mũi tôi.
_Khuya rồi, anh về nhà ngủ đi! Anh mở mắt ra, đôi mắt anh đỏ ngầu ướt đẫm nước. Anh vội vàng bám vào tay nắm cửa và loạng choạng đứng lên.
_Sao em về muộn thế?
_Anh say lắm rồi đấy, về đi!
_Tại sao em lại đuổi anh? Em biết anh nhớ em thế nào không?
_Về đi, vợ anh đang đợi đấy! - tôi nói gần như quát.Anh im lặng, cúi đầu, giọt nước mắt khẽ rơi.
_Anh sai rồi, anh ngàn lần xin lỗi em, nhưng cả cuộc đời này anh chỉ coi mình em là vợ!
_Đã yêu em thế sao còn cưới cô ta?
Anh lại im lặng. Anh nói đi, tại sao anh biết cô ta lập mưu đưa anh vào tròng mà vẫn cưới? Tại sao? Tại vì chữ trách nhiệm! Ừ, chỉ vì trách nhiệm thôi, vì anh là một người đàn ông tốt cho nên ta mất nhau.
_Em, chúc mừng sinh nhật!
_Cảm ơn, nhưng em không cần, anh làm ơn đừng đến tìm em nữa, hãy để em được quên anh!
Nói rồi tôi đẩy anh sang một bên và mở cửa đi vào nhà. Tôi đáp túi xách lên giường, quăng mình rơi theo nó, tay túm chặt lấy tấm chăn, tôi khóc. Một sự uất ức và hoảng loạn tột độ. Tôi thực sự rất muốn chạy ra và ôm anh. Ôm anh, hôn anh thật nhiều để bù đắp lại khoảng thời gian như sống trong địa ngục vừa qua. Nhưng tôi sẽ không làm thế,dù tôi yếu đuối lắm nhưng từ giờ tôi sẽ phải tự đứng trên đôi chân của mình thôi. Tôi không thể sống như một con ngốc thế này được.
Bỗng điện thoại rung làm cắt đứt mạch cảm xúc đang tuôn trào trong tôi, số máy lạ.
_Alô ai đấy?
_Chị ơi…em xin chị…xin chị hãy trả anh ấy về cho em! - Đầu dây bên kia là giọng nói yếu ớt, đứt quãng như đang khóc của một người phụ nữ.
Tôi sững người, là vợ của anh. Cô ta đang yêu cầu tôi trả lại chồng cho cô ta? Nực cười, ai mới là người nói câu ấy? Chính cô, chính cô đã cướp trắng trợn và mang anh ấy ra khỏi cuộc sống của tôi. Vậy mà giờ đây, cô dám tự tin nói với tôi thế sao?
_Chị ơi…em biết anh ấy đang ở chỗ chị…
_Đủ rồi, cô đến đây mà đón chồng cô về! Tôi đưa địa chỉ cho cô ta rồi cúp máy. Một sự chua xót đến tận cùng của nỗi đau như đang len sâu vào trái tim và từng nơ ron thần kinh. Một cảm giác tồi tệ không gì tồi tệ hơn, giống như sự cô đơn cùng cực giữa biển nước mênh mông lạnh buốt. Ngay lúc này đây tôi muốn cho cô ta một nhát dao để bù lại những gì cô ta đã mang lại cho tôi. Tiếp theo đó là anh, một kẻ tử tế đến bạc tình. Và cuối cùng là tôi, là để kết thúc nỗi đau đớn này. Tôi sẽ làm thế nếu như tôi không quá yêu anh.
Rồi tôi nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa. Tôi đứng dậy và đi ra nghe ngóng. Qua khe cửa tôi nhìn thấy vợ anh, một người phụ nữ còn khá trẻ, cái bụng đã lùm lùm vượt mặt. Cô ta đang cố gắng thuyết phục để anh về nhà.
_Con đàn bà xấu xa, cô không phải vợ tôi, tránh xa tôi ra.
_Kìa anh, em xin anh, hãy về với em! Tôi bỗng thấy thương hại cho cô gái này. Cô ta đã đánh đổi tuổi xuân và danh dự để được gì? Một cuộc sống gia đình không hạnh phúc và những giọt nước mắt rơi còn nhiều hơn cả tiếng cười. Cô ta yêu anh đến thế ư? Yêu anh nhiều hơn tôi ư?
_Anh ơi, mình về nhà đi!
_Buông tôi ra! Men rượu và sự đau khổ khiến anh hóa thành con thú, anh xô mạnh người vợ đáng thương ngã xuống đất. Tôi thấy cô ta ôm chặt lấy bụng kêu đau, từ chân rỉ xuống 1 dòng máu đỏ tươi. Tôi hốt hoảng mở cửa chạy lại đỡ cô ta, anh cũng tỏ ra bối rối và hoảng sợ. Tôi nhìn anh,quát:
_Anh còn đứng đó làm gì? Đỡ cô ấy để em gọi taxi! Anh luống cuống chạy lại. Tôi vội vã chạy xuống đường bắt một chiếc taxi. Dường như trong giây lát tôi quên hết những đau thương trong trái tim để rồi lại đi giúp chính kẻ thù của mình.
Đến bệnh viện, vợ anh được các bác sĩ đưa vào phòng cấp cứu, chỉ còn tôi và anh ngồi ngoài đợi. Cả hai cùng im lặng. Tôi căm ghét chính bản thân mình khi ngồi cầu nguyện cho cô ta được mẹ tròn con vuông. Tôi đâu có từ bi đến thế, chỉ mấy tiếng trước tôi còn muốn đâm chết cô ta cơ mà.
Thỉnh thoảng tôi liếc sang anh thấy anh cũng đang nhìn tôi. Mắt đối mắt và rồi mỗi người lại quay đi một hướng. Tôi nhận ra một sự lo lắng, ân hận tràn ngập trong đôi mắt anh. Anh đang lo cho "vợ anh" đúng không?
Một lúc sau mẹ đẻ và mẹ vợ của anh chạy vào. Hai bà hỏi anh dồn dập, anh ủ rũ trả lời:
_Cô ấy bị ngã, bác sĩ bảo động thai, có thể sẽ sinh non.
_Ai? Ai làm nó ngã? Mẹ vợ anh gào lên, mắt bà ta vằn lửa nhìn sang tôi. Tôi chẳng sợ, ngồi đáp lại bằng ánh mắt điềm tĩnh và thách thức.
_Là con! – anh lên tiếng.
_Trời ơi, con ơi là con, có gia đình rồi sao không chăm lo đi mà còn trai gái bậy bạ để rồi làm khổ vợ mày thế hả?
Câu nói của mẹ anh như tát nước vào mặt tôi. Trước đây bà quý tôi lắm, suốt ngày gọi là con dâu, thế mà giờ "thằng cháu đích tôn" đã xóa sạch toàn bộ trí nhớ của bà về tôi. Tôi bỗng thấy mình thừa thãi quá. Tôi đang từ một cô gái bị cướp người yêu vô cùng đáng thương, tội nghiệp trở thành kẻ thứ ba chen vào phá vỡ cuộc sống gia đình người khác. Có ai hiểu cho nỗi lòng của tôi lúc này?
Tôi cắn răng chịu đựng, dứng dậy và lặng lẽ ra về. Đâu đó trên hành lang bệnh viện tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Vậy là một gia đình nào đó đã thêm niềm hạnh phúc. Còn tôi, một kẻ đáng thương hại đang cố gắng sống khắc khoải từng ngày trong sự cô đơn và tuyệt vọng. Liệu trái tim tôi còn đủ vững vàng để có thể yêu thêm một ai nữa không?
Thư gửi em gái mong mặc váy cô dâu
Một cô bạn cũ vừa làm đám cưới. Chưa kịp chúc mừng, em đã nói: “Em không biết nữa chị à, em cũng muốn làm cho xong!” Tôi xui em đừng cưới. Đương nhiên là đám cưới vẫn diễn ra. Tôi mong em hạnh phúc, dù việc tìm kiếm nó sau khi bước vào ngưỡng hôn nhân, là điều không dễ cho em.
Sáng nay lại nghe tin một cô em đồng sự cũ sắp lấy chồng. Chàng trai đó từng làm em đau khổ rất nhiều, nhưng em chưa bao giờ buông bỏ.
Và giờ thì em sắp cưới người ấy làm chồng.
Tôi hỏi lại em: “Đó có phải là người đàn ông sẽ làm em hạnh phúc?”
Em nói “Tương lai em không biết thế nào, nhưng bây giờ em đang hạnh phúc. Còn thì từ từ tính sau, biết đâu rồi gia đình con cái sẽ khiến anh ấy trưởng thành hơn”
Em nghĩ vậy, và em thấy vậy là đủ, cưới thôi!
***
Em gái,
Có những người tình như vậy đó, họ chẳng làm gì để người đàn bà của họ được hạnh phúc, nhưng lại có những người đàn bà chỉ cần ở bên anh ta, thuộc về anh ta, và coi đó mặc nhiên đã là một phước hạnh rồi.
Em có phải người đàn bà cao thượng đó không?
Chỉ cần em gọi tên được cuộc chơi, chấp nhận mức cược, và tôn trọng luật chơi.
Anh ta sẽ không ở bên em khi em cần nhất.
Anh ta có thể sẽ nói những lời vô cảm đủ làm tổn thương em.
Anh ta không ở đó vào cuối tuần.
Và các ngày trong tuần cũng vậy.
Cô gái, cuối cùng thì anh ta chưa bao giờ quảng cáo với em một chất lượng tốt hơn như thế, và em đã vẫn chấp nhận chiếc nhẫn của anh ta trên ngón tay mình. Hãy hạnh phúc, vì em sẽ là người đàn bà để chờ đợi và tha thứ cho chồng mình, cao thượng và minh mẫn.
***
Em thân mến,
Có nhiều người sẽ gọi em là đồ ngu.
Tôi thì không…
…miễn em đừng gục xuống, tuyệt vọng đấm ngực tự hỏi rằng vì sao hôn nhân không thay đổi được người đàn ông.
Trời ơi, hôn nhân chớ có phải trại cải tạo giáo dưỡng đâu mà cải hóa con người?
Miễn em đừng hi vọng một đứa con chung sẽ cảm hóa người tình giờ là chồng của em.
Bất hạnh thay khi sinh linh nhỏ xíu ấy Bị sinh ra giữa cuộc đời như một công cụ cảm hóa hay níu giữ lẫn nhau của người lớn, hay để gia cố “thế lực” cho người mẹ sinh ra mình.
Bất hạnh thay, khi sinh linh nhỏ xíu ấy chào đời trong sự khiên cưỡng của chính người cha còn chưa thật sự trưởng thành về tâm lí.
Miễn em, dù tôn thờ giá trị hôn nhân đến mấy, vẫn luôn giữ lại cho mình một cái quyền cuối cùng, ngay từ những dấu hiệu đầu tiên cho thấy tình yêu đang bị ngược đãi.
Đấu tranh khi em còn có thể, và nhẹ nhõm thừa nhận thua cuộc, để thanh thản chọn bước đi.
Ngày em gục xuống với tinh thần tàn tạ, tuyệt vọng rình mò hộp thư riêng của chồng, ngày em chua chát nói lên những lời miệt thị đàn ông, tới chừng đó tôi mới gọi em là đồ ngốc.
Em có dám chấp nhận một thực tế rằng em sắp cưới một gã vô tích sự, không kì vọng gã sẽ trở nên hữu ích, nhưng có gã khiến em hạnh phúc, thế là đủ?
Nếu em thấu đáo điều đó, vậy hãy lẹ lẹ phác thảo một chiếc váy cưới trong mơ cho ngày hạnh phúc nhất, và tôi sẽ rất vui mừng hiện diện để chứng kiến điều em mong muốn nhất đang diễn ra.
Em đã không chọn người đàn ông có thể làm cho em hạnh phúc nhất.
Em chỉ chọn một người đàn ông có thể khiến em muốn làm cho anh ta hài lòng.
Và em hài lòng với cuộc gắn kết ấy. Đó là điều em hướng tới, sự hài lòng, chứ không phải niềm hạnh phúc.
Nhưng khi sự hài lòng mất đi, chỉ mong em sẽ không hoảng loạn tự vấn vì sao mình không được hạnh phúc.
Chỉ mong em sẽ không nghĩ rằng em có thể kì kèo với số phận, và đòi nhiều hơn thứ mình xứng đáng.
***
Em gái,
Hãy bước đến đài hôn lễ với người đàn ông đã thỏa mãn những kỳ vọng phúc phần của em, và quyết định cùng nhau chung hưởng.
Đừng tiến đến đài hôn lễ với lòng kì vọng sôi nổi của một đấu sĩ cô đơn.
Bởi nếu hôn nhân là một cuộc chiến hay một cuộc chơi, câu hỏi của chị dành cho em sẽ là: Liệu em có chắc rằng em sẽ thắng?
Và câu hỏi cuối cùng: Và nếu em thắng, thì ai thua?
Sáng nay lại nghe tin một cô em đồng sự cũ sắp lấy chồng. Chàng trai đó từng làm em đau khổ rất nhiều, nhưng em chưa bao giờ buông bỏ.
Và giờ thì em sắp cưới người ấy làm chồng.
Tôi hỏi lại em: “Đó có phải là người đàn ông sẽ làm em hạnh phúc?”
Em nói “Tương lai em không biết thế nào, nhưng bây giờ em đang hạnh phúc. Còn thì từ từ tính sau, biết đâu rồi gia đình con cái sẽ khiến anh ấy trưởng thành hơn”
Em nghĩ vậy, và em thấy vậy là đủ, cưới thôi!
***
Em gái,
Có những người tình như vậy đó, họ chẳng làm gì để người đàn bà của họ được hạnh phúc, nhưng lại có những người đàn bà chỉ cần ở bên anh ta, thuộc về anh ta, và coi đó mặc nhiên đã là một phước hạnh rồi.
Em có phải người đàn bà cao thượng đó không?
Chỉ cần em gọi tên được cuộc chơi, chấp nhận mức cược, và tôn trọng luật chơi.
Anh ta sẽ không ở bên em khi em cần nhất.
Anh ta có thể sẽ nói những lời vô cảm đủ làm tổn thương em.
Anh ta không ở đó vào cuối tuần.
Và các ngày trong tuần cũng vậy.
Cô gái, cuối cùng thì anh ta chưa bao giờ quảng cáo với em một chất lượng tốt hơn như thế, và em đã vẫn chấp nhận chiếc nhẫn của anh ta trên ngón tay mình. Hãy hạnh phúc, vì em sẽ là người đàn bà để chờ đợi và tha thứ cho chồng mình, cao thượng và minh mẫn.
***
Em thân mến,
Có nhiều người sẽ gọi em là đồ ngu.
Tôi thì không…
…miễn em đừng gục xuống, tuyệt vọng đấm ngực tự hỏi rằng vì sao hôn nhân không thay đổi được người đàn ông.
Trời ơi, hôn nhân chớ có phải trại cải tạo giáo dưỡng đâu mà cải hóa con người?
Miễn em đừng hi vọng một đứa con chung sẽ cảm hóa người tình giờ là chồng của em.
Bất hạnh thay khi sinh linh nhỏ xíu ấy Bị sinh ra giữa cuộc đời như một công cụ cảm hóa hay níu giữ lẫn nhau của người lớn, hay để gia cố “thế lực” cho người mẹ sinh ra mình.
Bất hạnh thay, khi sinh linh nhỏ xíu ấy chào đời trong sự khiên cưỡng của chính người cha còn chưa thật sự trưởng thành về tâm lí.
Miễn em, dù tôn thờ giá trị hôn nhân đến mấy, vẫn luôn giữ lại cho mình một cái quyền cuối cùng, ngay từ những dấu hiệu đầu tiên cho thấy tình yêu đang bị ngược đãi.
Đấu tranh khi em còn có thể, và nhẹ nhõm thừa nhận thua cuộc, để thanh thản chọn bước đi.
Ngày em gục xuống với tinh thần tàn tạ, tuyệt vọng rình mò hộp thư riêng của chồng, ngày em chua chát nói lên những lời miệt thị đàn ông, tới chừng đó tôi mới gọi em là đồ ngốc.
Em có dám chấp nhận một thực tế rằng em sắp cưới một gã vô tích sự, không kì vọng gã sẽ trở nên hữu ích, nhưng có gã khiến em hạnh phúc, thế là đủ?
Nếu em thấu đáo điều đó, vậy hãy lẹ lẹ phác thảo một chiếc váy cưới trong mơ cho ngày hạnh phúc nhất, và tôi sẽ rất vui mừng hiện diện để chứng kiến điều em mong muốn nhất đang diễn ra.
Em đã không chọn người đàn ông có thể làm cho em hạnh phúc nhất.
Em chỉ chọn một người đàn ông có thể khiến em muốn làm cho anh ta hài lòng.
Và em hài lòng với cuộc gắn kết ấy. Đó là điều em hướng tới, sự hài lòng, chứ không phải niềm hạnh phúc.
Nhưng khi sự hài lòng mất đi, chỉ mong em sẽ không hoảng loạn tự vấn vì sao mình không được hạnh phúc.
Chỉ mong em sẽ không nghĩ rằng em có thể kì kèo với số phận, và đòi nhiều hơn thứ mình xứng đáng.
***
Em gái,
Hãy bước đến đài hôn lễ với người đàn ông đã thỏa mãn những kỳ vọng phúc phần của em, và quyết định cùng nhau chung hưởng.
Đừng tiến đến đài hôn lễ với lòng kì vọng sôi nổi của một đấu sĩ cô đơn.
Bởi nếu hôn nhân là một cuộc chiến hay một cuộc chơi, câu hỏi của chị dành cho em sẽ là: Liệu em có chắc rằng em sẽ thắng?
Và câu hỏi cuối cùng: Và nếu em thắng, thì ai thua?
Vết sẹo không bao giờ quên !
Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè ở Florida, một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ hãy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau!
Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ có quá nhiều tình thương và không thể buông tay.
Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra.
Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp – bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công.
Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên!
- Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên:
- Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay.
Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ có quá nhiều tình thương và không thể buông tay.
Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra.
Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp – bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công.
Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên!
- Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên:
- Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay.
20 điều luôn tự nói với bản thân
1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa.. không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế.
2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..
3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..
4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.
5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.
6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..
7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You"re the best" và giữ vững niềm tin.
8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.
9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.
10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.
11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.
12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.
13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..
14. dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.
15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.
16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.
17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.
18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.
19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.
2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..
3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..
4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.
5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.
6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..
7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You"re the best" và giữ vững niềm tin.
8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.
9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.
10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.
11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.
12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.
13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..
14. dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.
15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.
16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.
17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.
18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.
19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.
ANH ĐÃ TỪNG BỊ AI ĐÓ VỨT BỎ CHƯA?
Anh đã bao giờ bỏ hết tất cả để yêu một người, sau đó lại bị vứt đi như một món đồ cũ kỹ rách rưới chưa?
Hẳn là chưa, đúng không? Vì chí ít, anh không bao giờ là đồ bỏ đi, với riêng em.
Anh đã bao giờ nhắm mắt bỏ ngoài tai bao lời cảnh báo khuyên răn của những người xung quanh, để lao vào tình yêu như một con thiêu thân và kết cục chuốc lấy những điều không lấy làm dễ chịu.
Chưa, đúng không? Vì đã lúc nào anh xem trọng sự xuất hiện hàng ngày của em? Em có là gì đâu giữa muôn trùng cuộc vui anh có? Thi thoảng được anh ban phát cho một ít quan tâm, dịu dàng, thương mến – em lấy đó làm cả lẽ sống, em khờ quá, đúng không?
Trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như em? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quanh mãi không thấy nổi một quãng tình phẳng phiu.
Đã có rất nhiều đêm em cào xé mình bằng những dằn vặt, trở trăn. Em nhìn thẳng vào đời nhưng chỉ thấy mình bất lực: chỉ một con người sao mình không thể buông bỏ, để sống cho những thứ xứng đáng hơn?
Anh đã bao giờ nhớ một người đến ngây dại cuồng si? Đến nỗi mà va vào đâu mọi thứ đều tự động liên kết đến những điều liên quan đến họ. Kể cả trên đường nhìn bóng người lạ, cũng huyễn hoặc mình người đó giống với người… mình quen.
Anh đã bao giờ khó thở vì ai đó bỏ anh đi? Có thấy ngạt lòng khi những điều tưởng gần mà trải dài ra tít tắp? Có thấy nỗi đau là chuyện của trái tim nhưng lý trí cũng mệt nhoài không còn muốn nghĩ. Thành thật đi, anh đã bao giờ yêu ai đó thật lòng chưa!
Đó không giản đơn là những câu nói ngọt ngào tẩm đường để cùng nhau mê mị. Lại càng không phải thứ có thể dùng để chia năm sẻ bảy, chung đụng với người ta. Môi em – anh đã hôn, nhưng còn những lần em cắn răng, mím lấy môi đến tứa máu. Tay em – anh đã nắm, nhưng còn những lần em tự ôm lấy mình để không phải run lên. Mắt em – luôn có anh, nhưng còn những lần em nén thật sâu để ngăn mình thôi không bật khóc.
Có thứ tình yêu đau đớn đến thế, hả anh?
Cuối cùng thì, anh cũng đã bỏ em đi! Em sẽ chỉ mất một người chưa hề yêu mình dù một phút. Còn anh, anh đã mất người xem anh như là sự sống. Vẫn biết, chuyện yêu là không so đo hay mang nỗi đau đem ra đong đếm. Nhưng hạnh phúc sau này, anh biết đấy, em sẽ cố để mình không hối tiếc, vì một người, đã bỏ mình mà đi!
Hẳn là chưa, đúng không? Vì chí ít, anh không bao giờ là đồ bỏ đi, với riêng em.
Anh đã bao giờ nhắm mắt bỏ ngoài tai bao lời cảnh báo khuyên răn của những người xung quanh, để lao vào tình yêu như một con thiêu thân và kết cục chuốc lấy những điều không lấy làm dễ chịu.
Chưa, đúng không? Vì đã lúc nào anh xem trọng sự xuất hiện hàng ngày của em? Em có là gì đâu giữa muôn trùng cuộc vui anh có? Thi thoảng được anh ban phát cho một ít quan tâm, dịu dàng, thương mến – em lấy đó làm cả lẽ sống, em khờ quá, đúng không?
Trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như em? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quanh mãi không thấy nổi một quãng tình phẳng phiu.
Đã có rất nhiều đêm em cào xé mình bằng những dằn vặt, trở trăn. Em nhìn thẳng vào đời nhưng chỉ thấy mình bất lực: chỉ một con người sao mình không thể buông bỏ, để sống cho những thứ xứng đáng hơn?
Anh đã bao giờ nhớ một người đến ngây dại cuồng si? Đến nỗi mà va vào đâu mọi thứ đều tự động liên kết đến những điều liên quan đến họ. Kể cả trên đường nhìn bóng người lạ, cũng huyễn hoặc mình người đó giống với người… mình quen.
Anh đã bao giờ khó thở vì ai đó bỏ anh đi? Có thấy ngạt lòng khi những điều tưởng gần mà trải dài ra tít tắp? Có thấy nỗi đau là chuyện của trái tim nhưng lý trí cũng mệt nhoài không còn muốn nghĩ. Thành thật đi, anh đã bao giờ yêu ai đó thật lòng chưa!
Đó không giản đơn là những câu nói ngọt ngào tẩm đường để cùng nhau mê mị. Lại càng không phải thứ có thể dùng để chia năm sẻ bảy, chung đụng với người ta. Môi em – anh đã hôn, nhưng còn những lần em cắn răng, mím lấy môi đến tứa máu. Tay em – anh đã nắm, nhưng còn những lần em tự ôm lấy mình để không phải run lên. Mắt em – luôn có anh, nhưng còn những lần em nén thật sâu để ngăn mình thôi không bật khóc.
Có thứ tình yêu đau đớn đến thế, hả anh?
Cuối cùng thì, anh cũng đã bỏ em đi! Em sẽ chỉ mất một người chưa hề yêu mình dù một phút. Còn anh, anh đã mất người xem anh như là sự sống. Vẫn biết, chuyện yêu là không so đo hay mang nỗi đau đem ra đong đếm. Nhưng hạnh phúc sau này, anh biết đấy, em sẽ cố để mình không hối tiếc, vì một người, đã bỏ mình mà đi!
Vì ai đó mà từ bỏ bản thân mình có đáng không
Sau mỗi chuyện tình tan vỡ, là những vết thương khó lành. Những vương vấn, nhớ nhung, những hoài niệm, tiếc nuối, những nỗi cô độc ghép thành ngàn vạn mũi tên đâm xuyên vào tim chảy máu.
Ai nợ ai, kết quả đó đã không còn quan trọng nữa. Người đi rồi, chuyện qua rồi, chúng ta cũng đã đến lúc phải giải thoát cho mình đi thôi. Chẳng lẽ nào, một người bước ra khỏi cuộc sống của chúng ta, là chúng ta không thể tiếp tục sống thật tốt hay sao?
Giá trị của bản thân không thể đo đếm bằng việc ai đó đã ra đi và bỏ lại chúng ta trong đau thương, dằn vặt, trong mâu thuẫn, khổ sở và cả những vết thương đầy mình. Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình.
Vốn duyên mỏng, nên tình phải tan. Bởi vì người không phải dành cho bạn, nên người mới ra đi. Đối diện với đau thương, chỉ mong bạn đừng quên, phải mạnh mẽ. Đối diện với bóng lưng quay bước, bạn càng phải ngẩng cao đầu.
Có thể tỏ ra yếu mềm, nhưng tuyệt đối đừng tỏ ra rằng bạn đã đánh rơi hoàn toàn giá trị của bản thân mình. Cũng đừng để mọi người đều biết, bạn đã vì một người không còn bên bạn nữa, mà chẳng tha thiết bản thân.
Tại sao lại lãng phí như thế? Cuộc đời mỗi người vốn dĩ phải trải qua biết bao nhiêu lần chứng kiến sự ra đi của lần lượt những người mà đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Chúng ta chỉ có thể đặt họ vào một ngăn tủ của ký ức để thi thoảng hoài niệm, chứ không thể theo sự tan vỡ mà ôm bản thân tự nhảy xuống vực sâu.
Người này đi, người kia sẽ lại đến. Tựa như những chuyến đi xa luôn luôn có những người bạn đồng hành, có thể tình cờ gặp, có thể hữu ý gặp, nhưng chắc chắn, chẳng bao giờ bạn phải đơn độc lâu đâu.
Thứ quý giá nhất trên đời không phải là tình yêu, chỉ có thể là sinh mạng và cuộc đời của chính bạn. Lẽ nào có thể khước từ một thứ quý giá như vậy để trông ngóng một thứ đã qua. Biết chấp nhận để bản thân đừng quá tổn thương, biết nhận ra để không tự làm khổ chính mình.
Chỉ cần nhớ, còn sống là còn được trải nghiệm, còn trân trọng bản thân là còn được nhận lấy hạnh phúc. Mỗi một lần đổ vỡ không phải là dấu chấm hết, chỉ có thể là những khó khăn tạm thời. Bước qua hết những khó khăn đó, bạn sẽ nhận ra rằng, thật may mắn vì khi ấy đã không lầm lỡ mà suy sụp hoàn toàn, thật may mắn vì đã cùng bản thân chiến thắng để không từ bỏ, thật may mắn vì ngay cả khi ai đó bỏ đi, chúng ta vẫn không cảm thấy quá cô đơn.
Ngã một lần, phải đứng dậy một lần. Ngã nhiều lần, phải đứng dậy nhiều lần. Người ra đi, chính là người phải đi, quan trọng là, phải cố gắng để sống thật tốt. Không phải để cho người khác nhìn thấy, mà để chính bạn nhìn. Có vất vả để vượt qua mới biết trân trọng.
Chỉ mong đừng bao giờ có ý nghĩ, vì ai đó ra đi, mà bản thân không còn giá trị nữa, vì ai đó ra đi, mà cuộc sống mất đi ý nghĩa.
Còn lại bản thân, chính là còn lại tất cả, là còn yêu thương và hạnh phúc, là còn nhận thức và trải nghiệm, là còn những giá trị chẳng bao giờ mất đi…
Ai nợ ai, kết quả đó đã không còn quan trọng nữa. Người đi rồi, chuyện qua rồi, chúng ta cũng đã đến lúc phải giải thoát cho mình đi thôi. Chẳng lẽ nào, một người bước ra khỏi cuộc sống của chúng ta, là chúng ta không thể tiếp tục sống thật tốt hay sao?
Giá trị của bản thân không thể đo đếm bằng việc ai đó đã ra đi và bỏ lại chúng ta trong đau thương, dằn vặt, trong mâu thuẫn, khổ sở và cả những vết thương đầy mình. Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình.
Vốn duyên mỏng, nên tình phải tan. Bởi vì người không phải dành cho bạn, nên người mới ra đi. Đối diện với đau thương, chỉ mong bạn đừng quên, phải mạnh mẽ. Đối diện với bóng lưng quay bước, bạn càng phải ngẩng cao đầu.
Có thể tỏ ra yếu mềm, nhưng tuyệt đối đừng tỏ ra rằng bạn đã đánh rơi hoàn toàn giá trị của bản thân mình. Cũng đừng để mọi người đều biết, bạn đã vì một người không còn bên bạn nữa, mà chẳng tha thiết bản thân.
Tại sao lại lãng phí như thế? Cuộc đời mỗi người vốn dĩ phải trải qua biết bao nhiêu lần chứng kiến sự ra đi của lần lượt những người mà đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Chúng ta chỉ có thể đặt họ vào một ngăn tủ của ký ức để thi thoảng hoài niệm, chứ không thể theo sự tan vỡ mà ôm bản thân tự nhảy xuống vực sâu.
Người này đi, người kia sẽ lại đến. Tựa như những chuyến đi xa luôn luôn có những người bạn đồng hành, có thể tình cờ gặp, có thể hữu ý gặp, nhưng chắc chắn, chẳng bao giờ bạn phải đơn độc lâu đâu.
Thứ quý giá nhất trên đời không phải là tình yêu, chỉ có thể là sinh mạng và cuộc đời của chính bạn. Lẽ nào có thể khước từ một thứ quý giá như vậy để trông ngóng một thứ đã qua. Biết chấp nhận để bản thân đừng quá tổn thương, biết nhận ra để không tự làm khổ chính mình.
Chỉ cần nhớ, còn sống là còn được trải nghiệm, còn trân trọng bản thân là còn được nhận lấy hạnh phúc. Mỗi một lần đổ vỡ không phải là dấu chấm hết, chỉ có thể là những khó khăn tạm thời. Bước qua hết những khó khăn đó, bạn sẽ nhận ra rằng, thật may mắn vì khi ấy đã không lầm lỡ mà suy sụp hoàn toàn, thật may mắn vì đã cùng bản thân chiến thắng để không từ bỏ, thật may mắn vì ngay cả khi ai đó bỏ đi, chúng ta vẫn không cảm thấy quá cô đơn.
Ngã một lần, phải đứng dậy một lần. Ngã nhiều lần, phải đứng dậy nhiều lần. Người ra đi, chính là người phải đi, quan trọng là, phải cố gắng để sống thật tốt. Không phải để cho người khác nhìn thấy, mà để chính bạn nhìn. Có vất vả để vượt qua mới biết trân trọng.
Chỉ mong đừng bao giờ có ý nghĩ, vì ai đó ra đi, mà bản thân không còn giá trị nữa, vì ai đó ra đi, mà cuộc sống mất đi ý nghĩa.
Còn lại bản thân, chính là còn lại tất cả, là còn yêu thương và hạnh phúc, là còn nhận thức và trải nghiệm, là còn những giá trị chẳng bao giờ mất đi…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







